Amed chính thức có 3 căn nhà, 2 căn đã được tu bổ sửa chữa
lại rất khang trang và đã cho người ở thuê, căn gia đình tôi ở là một căn nhà
xuống cấp xập xệ thê thảm, nhưng ông Thổ cũng đòi 800 DM một tháng. Gọi là
khoán trắng tao giao tạm căn nhà này cho mày, muốn làm gì thì làm tao cũng mặc
kệ, mày muốn quét vôi hay giấy bồi dán tường tao cũng không quan tâm. Miễn là mỗi
tháng trả cho tao 800 DM là xong. Tôi biết ông Thổ này rất ranh mãnh, vì ông được
nghe đồng hương kể chuyện về gia đình tôi đang chui rúc trong một khu rừng
thông hẻo lánh, nơi cùng trời cuôí đất. Nhưng cũng tiện là căn nhà này không bụi
bặm như nhà lão Ohm Nazi kiểu mới. Chỉ khổ nỗi
vì gần nhà ông hàng xóm người Đức có sở thích yêu xúc vật. Chúng nó là vật
nuôi đâu biết giữ gìn vệ sinh, ăn xong là thải ra nên ruồi nhặng bu đầy. Tuy vậy
chỗ ở mới lại gần nhà máy làm việc cũng tiết kiệm được săng nhớt cho tôi, ngòai
ra còn có mấy dãy phố liền gần đấy, không còn phải chịu cảnh non cao vực thẳm rừng
sâu cô quạnh với những oan hồn chết uổng chập chờn ở khúc đường vòng quanh nhà
nữa.
traitimnguoithisi.blogspot.com Những ai tôi tin tưởng, được sự ủy nhiệm của tôi có thể in thành sách hay đăng tải thơ văn của tôi lên mạng để nhằm phổ biến tình cảm tâm hồn của tôi với đồng bào với tổ quốc Việt Nam và những ai đó có thể đọc được chữ Việt Nam. Về lâu về dài cũng là để lưu truyền cho hậu thế, tránh sự nhầm lẫn mạo nhận tên tuổi của tôi, sau khi tôi đã trở về quê hương vĩnh hằng.
Samstag, 9. November 2019
Vật Lộn Với Cuộc Sống (8)
Truyện dài của Lu Hà phần 8
Xưa nay người ta vẫn bảo người tính
không bằng trời tính. Công lý thường vẫn bênh vực người lương thiện. Nhưng cái
công lý đó cũng không phải do ông trời hay một cá nhân nào đó taọ dựng ra. Nhiều
nơi trên thế giới vẫn còn các vụ án oan ngút trời không biết đổ vấy cho ai thì
đổ luôn cho số mệnh. Tài mệnh tương đố theo cách lý giải của cụ Nguyễn Du theo
nguyên lý nhà Phật là bởi tại cái nghiệp. Cái gì cũng đổ cho nghiệp chưa hẳn là
công bằng, kẻ ác sẽ lợi dụng để duy trì quyền thống trị. Sinh thời gần cuối đời
cụ Nguyễn Du vẫn khao khát một lần được đi thăm nước Pháp những khái niệm tự do
dân chủ bình đẳng bác ái cộng hòa đa đảng nghị viện lần đầu tiên cụ được nghe từ
cửa miệng một thủy thủ Pháp, viên thủy thủ được vua Gia Long phong tước hầu và
lấy vợ Việt Nam nhưng chỉ là cái danh hiệu rỏm và quyền lực chả có gì. Bổng lộc
do nhà vua cấp cho hàng tháng, mật vụ lính kín của triều đình luôn theo dõi nhất
cử nhất động lời ăn tiếng nói. Tai vách mạch rừng không dám phát ngôn suy nghĩ
riêng công khai sợ bị quy chụp là phản động có ý đồ lật đổ triều đình.
Vật Lộn Với Cuộc Sống (7)
Truyện dài của Lu Hà phần 7
Cái trò kiện cáo liên miên giữa tôi và
lão già Ohm cứ tháng này qua tháng khác không có hồi kết thúc. Ohm như con nghiện
say đòn kiện cáo, càng kiện càng hăng. Ohm không thể hiểu nổi tại sao kiện vụ nào
cũng thua trắng bụng vụ ấy? Ohm lồng lộn điên tiết lên, Ohm đến các cơ quan nhà nước
lăn hết phòng nọ đến ban kia. Ở đâu người ta cũng kêu ca phàn nàn về tôi, họ bảo
tôi đòi hỏi quá nhiều. Tôi đã nhẵn mặt ở đây nhất là phòng thanh thiếu niên và
phòng xã hội. Họ khuyến khích Ohm cứ kiện hăng lên nữa. Công lao Ohm tu bổ căn
nhà đổ nát đó và Ohm có quyền thu lại vốn.
Vật Lộn Với Cuộc Sống (6)
Truyện dài của Lu Hà phần 6
Cuộc chiến tranh tay đôi giữa tôi một
chiến sĩ theo nền cộng hòa tự do dân chủ
đấu tranh cho quyền lợi gia đình và lão Ohm một tên Neon Nazi vì quyền lợi cá
nhân tham lam ích kỷ cố chấp hại người, càng ngày càng gia tăng. Ohm điên cuồng
vì cứ tưởng vay tiền của ngân hàng mang sổ đỏ ra để thế chấp, tu bổ lại căn nhà
đổ nát ngót hơn 200 năm nay từ thời
Napolen Ponaparte và Oto von Bismarck còn cởi truồng mặc quần thủng đít.
Ohm tự hào căn nhà của y là di sản văn
hóa, là đài tường niệm do tiền nhân để lại. Tiền cho thuê nhà mà Ohm thu lại
đang từ 1.000 DM sau rút lại chỉ còn 400 DM theo quyết định của tòa án huyện và
cho tôi thời hạn trong 3 tháng phải dọn nhà. Nếu không tìm được nhà mới có thể
gia hạn, nếu có lý do chính đáng trình bay trước tòa án. Tư tưởng Nazi dù cũ
hay mới vẫn là một căn bệnh trầm
kha. Nước Đức kể từ đại chiến 2 sau khi Hitler tự tử trong hầm ngầm cố thủ, tưởng
như đã đứt đuôi con nòng nọc, nhưng nó lại được phục hồi sống lại dưới chế độ
Margot và Erich Honnecker. Tôi tự hỏi một thế hệ thanh thiếu niên ở phần Đông Đức
trước đây, họ từng là đoàn viên thanh niên FDJ và tổ chức thiếu niên Ernst
Thämann họ được giáo dục bởi một mớ lý thuyết cộng sản chủ nghĩa giáo điều và
tinh thần dân tộc hẹp hòi theo kiểu phát xít kiểu mới, họ sẽ lớn lên cả trong
thời gian toàn nước Đức thống nhất họ sẽ là đảng viên các đảng cầm quyền và đối
lập, họ sẽ là sĩ quan công an quân đội, luật sư, thậm chí là bộ trưởng các tiểu
bang liệu trong tâm hồn họ hoàn toàn lành mạnh không bị nhuộm đen tẩy não bởi
Hitler và vợ chồng Honnecker mà cha ông cô dì chú bác để lại cho họ? Họ có còn bài
trừ người Do Thái và các dân tộc khác không?
Vật Lộn Với Cuộc Sống (5)
Truyện dài của Lu Hà phần 5
Do thân thế nguồn gốc khác nhau, do hoàn
cảnh sinh trưởng khác nhau, do cách nuôi dạy từ nhỏ khác nhau nên tính cách của
tôi và ông Ohm hoàn toàn trái ngược nhau.
Tôi được cả một hệ thống ông bà cha mẹ
dòng tộc họ hàng hai bên nội ngoại chăm lo bù chi bút chít từ nhỏ, được nâng
như nâng trứng hứng như hứng hoa. Tôi thừa hưởng cái phúc hậu cái trí nhớ dai của
người mẹ, cái tinh khôn ranh mãnh lọc lõi lắm mưu nhiều kế của người cha. Còn
Ohm được những tên phát xít bần tiện ích kỷ tham lam dã man ngu dốt
nuôi dạy từ nhỏ.
Vật Lộn Với Cuộc Sống (4)
Truyện dài của Lu Hà phần 4
Tôi và ông già Ohm thuộc hai thế hệ, ông
già này đáng tuổi cha chú tôi. Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình nho
giáo, thuộc vào tầng lớp trưởng giả trong làng. Ông bà nội tôi trực tiếp nuôi dưỡng
giáo dục, nên tôi cảm thấy gần gũi hơn cha mẹ. Anh em họ mạc hai bên nội ngoại
cô dì chú bác đều quan tâm săn sóc tôi. Tôi có một tuổi thơ tuyệt đẹp không ai
hà hiếp áp bức mắng chửi tôi. Tôi không cần phải rèn rũa kỷ luật tập thể như
ông Ohm trong trường nuôi dạy thanh thiếu niên Jugendhitler. Tôi không phải
hàng ngày vào buổi sáng chào cờ chữ vạn, cái thập ngoặc đen ngòm mà Hitler thuổng
lại hình mẫu bên Đạo Phật nhưng lại mang ý nghĩa chết chóc trái ngược với Phật
Tổ gồm 32 tướng tốt. Tôi chẳng cần hát bài ca suy tôn lãnh tụ, mà lãnh tụ đó thực
chất chỉ là một ngã lưu manh ích kỷ cá nhân không đáng được suy tôn, mà hàng
ngày ông Ohm cứ phải giơ tay chào Heil Hitler ở trại trẻ mồ côi. Tâm hồn tôi là
một màu xanh của sự sống yêu thương tha nhân, màu tím bác ái của thơ ca nhạc họa
của sự chân thành. Tâm hồn Ohm thì ngược lại bị bộ máy tuyên truyền của Goebbel
nhuộm đen đi và bị tẩy não quá nặng.
Vật Lộn Với Cuộc Sống (3)
Truyện dài của Lu Hà phần 3
Tôi vin vào chuyện 2 quán trọ GM, quán trọ vợ chồng nhà người
Đức và Ba Lan phục vụ không chu đáo. Nhất là quán mẹ con mụ GM nên tôi lần khân
không chịu trả tiền cho trung tâm tỵ nạn gọi là Übergangwohnheim. Số tiền phòng
xã hội trả vào tài khoản riêng tôi chuyển hết sang cho trường dạy lái xe ô tô.
Có bằng lái lại có chỗ làm ổn định tôi mua ngay ô tô. Có ô tô thật là lợi hại
vô cùng tôi tìm ngay được căn nhà hẻo lánh giữa rừng thông. Mua một cái xe Nhật
giá 15 ngàn DM, tuy phải trả góp hàng tháng quả là một sai lầm. Phòng xã hội giảm
trợ cấp cho gia đình tôi 20%, họ yêu cầu tôi phải bán ô tô đi. Bây giờ tôi ngán
ô tô mới lắm, hay xe dùng lại giá cao. Với tôi chỉ cần một chiếc ô tô cũ giá
500 € hay 1.000 € là đủ. Xe nào dù cũ hay mới tốt hay dở thì cứ 2 năm lại kiểm
tra kỹ thuật một lần. Nhiều cặp vợ chồng từ Nga, Đông Đức hay các nước cộng sản
Đông Âu kể cả người Việt đã ly di vì nợ nần, vì thích mua sắm đồ sịn. Thất nghiệp
nhưng lại mua những cái xe Audi giá 50 ngàn Euro. Xin nhớ cho là mãi tới năm
1999 thì nước Đức mới chính thức bỏ đồng D-Mark để tiêu đồng Euro. Vì tham lam
vật chất tôi mua cái Nissan chả khác chi phải cung phụng nuôi dưỡng bố già, nay
ốm mai đau. Chỉ một cái sổ mũi hắt hơi thôi là lo cuống lên.
Vật Lộn Với Cuộc Sống (2)
Truyện dài của Lu Hà phần 2
Đời tôi viết đến đây nhìn lại là một chuỗi
dài những cái khôn ngoan ranh mãnh và ngu dại dồn đuổi nhau hoài. Cũng may mà
tôi khôn nhiều hơn ngu nên tôi đến ngày nay vẫn còn nguyên vẹn thần trí và thể
xác để ung dung nhẩn nha hàng ngày để viết truyện dài kể về đời tôi cho thiên hạ
đọc. Để phòng khi tôi ra đi vĩnh biệt thế giới này để các bạn trên Facebook hay
trên các trang mạng Internet khỏi ngỡ ngàng đột ngột và hỏi nhau thi sĩ văn sĩ
Lu Hà là ai ?
CHƯƠNG XIII. Vật Lộn Với Cuộc Sống (1)
Truyện dài của Lu Hà phần 1
Xâ hội tư bản không phải là thiên đường,
không phải là miền đất hứa mà Chúa đã ngỏ ý ban cho ông Abraham là thủy tổ của
người Do Thái và người Ả Rập, cũng chưa hẳn là nơi đất lành thì chim đậu, không
phải hễ ai đến đây là có thể bốc được của trời. Nhưng ở đây người ta có quyền học
tập, lao động, làm việc hết sức mình và có quyền lười biếng. Lười biếng thì ít
tiền, lười thối thây ra nghĩa là chả làm gì cả động đậy đến chân tay, lười đến
mức không thèm có gia đình, không vợ không con cũng chả sao, không nhà không cửa
thì là vô gia cư bụi đời mà người Đức quen gọi là: “Asoziale và
Lumpenproletariat“ Asoziale là tiếng gọi khinh miệt đã có từ thời Đức quốc xã
Hitler. Còn cái gọi là vô sản lưu manh, vô sản rẻ rách “ Lumpenprotariat” lại
chính từ cửa miệng ông tổ cộng sản Các Mác nói ra. Vậy Hitler có khác chi con đẻ
của Các Mác? Nhưng dưới chế độ nhà nước tư bản Đức họ vẫn được nhận tiền cứu trợ
của phòng xã hội 10 Euro hàng ngày. Theo
tôi là đủ để ăn no mỗi ngày để duy trì mạng
sống với điều kiện không bia bọt thuốc sái. Người nước ngoài với lý do tỵ nạn đến
đây tìm kiếm tự do gọi là Asyl cũng được nhận được khoảng 143 €
đến 150 € một tháng.
Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (7)
Truyện dài của Lu Hà phần 7
Cuộc đời này đối với tôi chỉ có hai thứ
quý giá nhất, đáng được trân trọng gìn giữ và
bảo vệ. Đó là sức khỏe và tâm hồn tinh thần lành mạnh. Tiền bạc giàu
sang quyền lực danh vọng chỉ là phù phiếm. Nhiều người say mê nó điên dại lú lẫn
mụ mẫm mà bị tàn tạ về thể xác, bệnh tật phát sinh, hay dễ chết non cũng như bị kẻ khác thủ tiêu cả
tính mạng mình đi. Giàu sang như vợ chồng Ceausrscu, cha con Saddam Husein, những
tên trùm phát xít như Himmler, Göring, Goebbels v. v... Tất cả cuộc đời bọn
chúng đều ngắn ngủi và chết rất thê thảm, nhục nhã. Chúng nó quen sát hại người
ta và đều bị người ta giết chết như những con chó.
Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (6)
Truyện dài của Lu Hà phần 6
Pension có nghĩa là nhà nghỉ theo kiểu nửa
quán ăn nửa nhà trọ. Ông GM cả đời làm việc đến mức lao lực mà chết sớm để lại
người vợ già và 3 đứa con một trai hai gái. Cả 3 người con này đã trưởng thành
trên 35 tuổi cả, người con trai cả ra ở riêng từng làm xã trưởng và là đảng
viên đảng dân chủ xã hội Đức SPD hay đảng dân chủ thiên chúa giáo CDU gì đó,
người con gái út cũng đã lấy chồng ra ở riêng thì không nói làm gì. Tôi chỉ muốn
nói đến người con gái thứ hai của nhà GM này. Thị là một người phụ nữ xấu
xí đần độn hẹp hòi bần tiện đã có chồng
nhưng ly dị và có hai đứa con trai. Đứa lớn đã đi học nghề, đứa nhỏ lúc đó chừng
9 hay 10 tuổi. Người chồng tuy đã ly dị vẫn ở lỳ đó và có một phòng riêng, sớm
tối vẫn thậm thụt với tình nhân. Còn mụ H con gái thứ 2 của bà GM chỉ còn hậm hực
giương mắt ra mà nhìn. Mụ H tỏ ra căm ghét hằn học ghen tỵ với Sahra vợ tôi rất xinh đẹp, đôi má
phúng phính, mắt bồ câu to trông thật kiều diễm. Mụ thấy tôi luôn chiều chuộng
săn sóc vợ con từng ly từng tý.
Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (5)
Truyện dài của Lu Hà phần 5
Phòng xã hội Freiburg gửi gia đình tôi tới
phòng xã hội Gießen và lập tức cả gia đình được thu xếp ở tạm tại một chung cư
mới xây, phòng bên cạnh là một người phụ nữ trẻ độc thân và có 3 đứa con gái nhỏ
trà tuổi như hai đứa con trai của chúng tôi, họ cũng từ Đông Đức tới. Hai đứa con trai tôi như bấn loạn
lên, chúng nó không hiểu tại sao bỗng dưng lại được tự do, như con chim sổ lồng,
không còn thâý những bộ mặt nham hiểm hung dữ của các bà bác sĩ y tá hay các cô
nuôi daỵ trẻ ở huyện Pirna nữa. Mấy đứa con gái kể với mẹ nó là thằng Roberto
và Henrry như vui sướng quá mức chúng muốn leo lên lan can và muốn nhaỷ xuống
dưới sân cỏ ở dưới . Người mẹ lại nói với vợ chồng tôi hãy coi chừng hai thằng
con trai này có những biểu hiện bất thường.
Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (4)
Truyện dài của Lu Hà phần 4
Tôi có một cái xe nôi mà chú nó mua tặng
cho từ khi thằng Roberto sinh ra, đặt con gái tôi ngồi lên và đồ đạc xếp phía dưới
dưới xe và cứ thế mà đẩy, ngoài ra còn mang theo hai cái va ly lớn đựng đầy quần
áo, có bánh xe để kéo. Bản tính tôi hiếu học, luôn coi trọng tri thức hiểu biết
thực sự, chứ không phải là văn bằng để hù dọa thiên hạ, vì vậy tôi còn mang
theo một số sách toán lý hóa bằng tiếng Đức để đọc, sách dạy tiếng anh, một cuốn
triết học cơ bản bằng tiếng Việt. Người cộng sản bằng mọi cách có thể ngăn cản
tôi đến cửa trường đại học, nhưng họ không thể ngăn cản tôi tự mình trở thành
nhà thơ và nhà văn. Đồ đoàn cồng kềnh nhưng tôi cứ đưa cả gia đình lên tàu từ
Pirna đi thẳng tới nhà ga lớn Dresden. Chúng tôi đến quầy bán vé, đặt mua người
lớn cả vé, trẻ con nửa vé, 5 xuất vé tất cả chạy thẳng về thành phố Freiburg
bên Tây Đức.
Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (3)
Truyện dài của Lu Hà phần 3
Tôi nghĩ giữa con người với con người là
một tấn trò đời. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh bức hiếp kẻ yếu. Mối quan hệ giữa
nhà nước và công dân chỉ là câu chuyện hài hước giữa con cáo và bầy cừu. Con
cáo dụ dỗ bầy cừu ngây ngô khờ dại tham ăn nghèo đói đến ở nhà nó có bãi cỏ
xanh rờn, để nó luôn có món thịt cừu khoái khẩu hàng ngày cho cả nhà ông bà vợ
con họ mạc giòng dõi nhà cáo.
Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (2)
Truyện dài của Lu Hà phần 2
Phòng nội vụ huyện sai hai tên mật vụ Stasi tới nhà tôi giả
vờ mua đồ vật. Chẳng qua là chúng muốn kiểm tra xem tôi có dấu điện đài, hồ sơ
tài liệu mật gì từ phía bên kia mà chúng thường gọi là kẻ thù giai cấp, đế quốc
tư bản mà thôi. Chúng nó diễn kịch và tôi cũng khéo diễn kịch giả vờ ngây ngô
thật thà như đếm, hỏi đến cái gì là xăm xăm mở toang cho chúng nó biết hết. Tiền
bạc mình dành dụm bao nhiêu cũng mang ra khoe, cả mấy đồng tiền cũ sét rỉ mà bố
Sahra mang từ Tây Đức sang để cho con gái chơi giữ laị làm kỷ niệm cũng mang ra cho chúng nó biết. Mục đích chúng nó
là xăm soi điện đài, tài liệu, súng ống còn tiền bạc của mình nó không quan tâm
dù là tiền D- Mark hay Dollar.
Freitag, 8. November 2019
CHƯƠNG XII. Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (1)
Truyện dài của Lu Hà phần 1
Tôi có linh cảm như tên trưởng phòng nội vụ huyện Pirna,
có vẻ xuống nước. Thái độ hắn tỏ ra nhũn nhặn lo sợ. Tôi về nhà bàn với Sahra:
Mình phải liều thôi, chơi một ván bài lật ngửa với tụi Stasi lưu manh hèn hạ điếm
đàng này, phen này sẽ thắng, phải can đảm lên mới được. Thiên Chúa, Ngài sẽ
không bỏ rơi chúng ta đâu. Tôi không hiểu vì sao mình lại có niềm tin vào Thiên
Chúa mãnh liệt như vậy? Trong khi đó tôi hoàn toàn chưa hiểu nhiều về các tôn
giáo như Phật Giáo, Ki Tô giáo, chỉ hiểu lờ mờ chứ đừng nói về các tôn giáo
khác như Do Thái, Đạo Hồi, Tin Lành v.v...
Abonnieren
Posts (Atom)