Samstag, 3. Juli 2021

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 2

 


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 11

 

Nơi trống trải đồng không mông quạnh

Ếch nhái kêu lau lách vướng chân

Tiên càng khô héo ruột gan

Bước đi uể oải toàn thân đau nhừ

 

Mắt nhức nhối như từ giao hữu

Với Trịnh Hâm chẳng hiểu vì sao?

Vân Tiên thổn thức nghẹn ngào

Lòng chàng rầu rĩ ứa trào mạch tương

 

May gặp khách qua đường mới hỏi

Cứ lần theo lối sỏi vào làng

Có ông thày thuốc Triệu Ngang

Giỏi khoa chữa mắt mấy thang xin thầy

 

Lão huênh hoang chốn nầy bậc nhất

Cả ba đời thành thật hành nghề

Nội kinh sản phụ miễn chê

Bạc còn hai lạng mọi bề lạy van

 

Ngân hải tinh vi nan thọ thế

Thứ cầu đông cang tễ thiếu gì

Thập toàn bát vị nhâm nhi

Có tiền mọi sự tức thì chữa ngay

 

Chú tiểu đồng chẳng hay lang rỏm

Dốc hết tiền lão tóm bạc ròng

Mười ngày thấp thỏm trông mong

Bệnh không thuyên giảm tiền hòng đòi thêm

 

Lão chống chế khi đêm nằm mộng

Có tiên sư đánh trống chiêm bao

Qủy thần ở tận trên cao

Hung hăng đòi mạng thét gào đầu trâu

 

Tiểu đồng hãy qua cầu thày bói

Mé tây viên ông nói nghe coi

Có tên đày tớ cọc còi

Gỉa vờ đóng kịch để moi tiền người

 

Lục Vân Tiên tuổi đời mười sáu

Còn thơ ngây đinh mão năm nay

Hèn chi giáp tí cho hay

Mạng kim cang hỏa ngày này chẳng an

 

Số giàu sang an nhàn qúy phái

Tiểu đồng kêu oan trái xót xa

Ông còn riễu cợt chủ ta

Một giao hai sách lại ba hào trùng

 

Trang thành quẻ lục xung tôn tử

Du hồn người phụ mẫu tang gia

Đau thương nước mắt đầm đìa

Thất điên bát đảo bên rìa rừng hoang

 

Tìm thày pháp trấn ngang ma quỷ

Thôn Trà Hương đạo sĩ cao tay

Tiểu đồng vội chạy đi ngay

Nhà trong khấp khởi mừng thay món hời

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

15.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 12

 

Vừa đi khỏi chúng cười đắc ý

Khen Triệu Ngang mưu kế đặt bày

Liêu xiêu hiu hắt cỏ may

Chợ đông buôn bán chỉ ngay lối vào

 

Nghe tiền bối rất cao tay ấn

Phù chú sâu sẽ nhấn chìm ma

Hô phong hoán vũ trấn tà

Qua sông cá lặn rừng xa cọp quì

 

Ta đã có kim qui thần lực

Bầu hồ lô dư sức oai linh

Đậu nành thành vạn tinh binh

Rừng gươm núi giáo thiên đình mở toang

 

Có ba lượng phó thang đạo hỏa

Mới ra tay tạo hóa khai thông

Lập đàn Bát Giới, Ngộ Không

Diệt ma trừ quỷ rắn rồng sá chi

 

Tiểu đồng lạy nằn nì cứu giúp

Người bệnh đang suy sụp tinh thần

Mắt lòa nóng sốt toàn thân

Bạc tiền con sẽ lựa lần lo toan

 

Thày Pháp đểu ngươi nằm xuống đó

Sẽ chữa ngay có khó gì đâu

Mây mưa sấm chớp trên đầu

Chịu thay người bệnh ngựa trâu là mày

 

Phận tôi tớ kiếp này cam chịu

Cầu xin thày hãy cứu cậu tôi

Xin ông Bàn Cổ cùng ngồi

Tọa thiền chứng giám thiên lôi sấm rền

 

Mắt tối sầm Tề Thiên Đại Thánh

Võ Hậu kia đứng cạnh chinh tây

Oai phong nguyên soái là đây

Cùng bà Vương Mẫu vui vầy một khi

 

Như Lai mới sa di hạ giới

Tọa đài sen phấp phới vân vi

Cành dương xào xạc rầm rì

Cam lồ chư Phật độ trì chúng sinh

 

Kìa hội đồng an dinh ngũ hổ

Khói phương nam phù trợ thiên binh

Cùng là tam phủ Động đình

Xích lân thỉnh khắp minh tinh đất trời

 

Tiếu đồng nghe hết lời thày pháp

Khấp khởi mừng ất giáp biết gì?

Lá bùa ba đạo phù trì

Đốt đi uống gấp thuốc thì Triệu Ngang

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

16.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 13

 

Phường đồng cốt thày lang thày bói

Trò lưu manh quen thói nhiễu nhương

Vân Tiên cảnh ngộ tang thương

Bệnh càng thêm nặng thê lương não nùng

 

Triệu Ngang vét tận cùng khố rách

Túi nhẵn không tìm cách đuổi đi

Nhẫn tâm tàn bạo khinh khi

Răng nanh mỏ đỏ thâm xì mặt mo

 

Hai cậu cháu lần mò thất thểu

Bởi tin thày lang đểu quanh co

Tiểu đồng chẳng ngại thân cò

Chạy đi chạy lại chăm lo bệnh tình

 

Hết sạch tiền thân hình rệu rạo

Cầu lá buôn ngơ ngáo ăn xin

Người qua kẻ lại kìn kìn

Bàn dân thiên hạ đứng nhìn tả tơi

 

Cảnh chiếu đất màn trời ảo não

Lá vàng rơi lảo đảo toàn thân

Vân Tiên muốn được nghỉ chân

Tiểu đồng hãy cố quán gần đây thôi

 

Vượt qua rừng muỗi ruồi xâu xé

Mắt đỏ hoe vấp té chơi vơi

Lò dò vừa bước tới nơi

Ai hay một lũ nói cười hả hê

 

Từ kinh đô trở về quê quán

Vừa thi xong chúng bạn xôn xao

Này Vương Tử Trực đỗ cao

Trịnh Hâm Bùi Kiệm lọt vào cử nhân

 

Triều đình khen văn thần võ lược

Mũ cánh chuồn phẩm tước trạng nguyên

Thơ hay lại giỏi côn quyền

Họ Vương lên ngưạ về miền Hàn Giang

 

Ngã đi trước thênh thang thăm viếng

Xóm làng vui đánh tiếng lâm môn

Đề huề kính bái tổ tôn

Tôi còn nấn ná bồn chồn đế đô

 

Tên Trịnh Hâm ma cô đâu biết

Lục Vân Tiên khẩn thiết cậy nhờ

Trịnh Hâm huynh hãy ngồi chờ

Tiểu đồng lại dễ ngây thơ tin người

 

Tới Đông Thành xa xôi ngàn dặm

Chốn hoang vu ảm đạm hãi hùng

Thôi thì cố tới giang trung

Tìm thuyền tôi sẽ đi cùng cho nhanh

 

Thuốc ngoại khoa chữa lành bệnh đã

Giọt châu nhòa lã chã vì nhau

Vân Tiên tình trước ngãi sau

Tiểu đồng con hãy mau mau theo cùng

 

Vào rừng sâu mít mùng bóng tối

Mới thừa cơ bắt trói tiểu đồng

Trịnh Hâm hiểm độc khôn lường

Hùm beo xé xác tuyệt đường tử sinh

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

17.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 14

 

Tội tình chi thần linh chứng giám

Giữa rừng sâu ảm đạm kêu la

Điếc tai luân tuất không tha

Trịnh Hâm thèm khát Nguyệt Nga điên cuồng

 

Kẻ mù lòa ngóng trông mệt mỏi

Họ Trịnh kia xốc tới nói ngay

Tiểu đồng vận số không may

Cọp rừng vồ mất chẳng hay lối nào?

 

Lục Vân Tiên khóc gào thảm thiết

Trịnh khuyên can tôi biết đường về

Đông Thành dặm nẻo sơn khê

Thuê thuyền chẳng ngại đề huề tới nơi

 

Lục Vân Tiên tin lời bạn hữu

Chẳng còn ai đi cứu tiểu đồng

Rừng xanh thăm thẳm mênh mông

Nắm xương hài cốt hoài mong hồn người

 

Buồm căng gió lệ rơi lã chã

Thương tiểu đồng sương giá vi vu

Ngờ đâu có lão tiều phu

Băng qua cởi trói thiên thu cảm sầu

 

Qùy xuống lạy cúi đầu ơn lão

Vội trở về mếu máo cậu ơi!

Vắng tanh sao chẳng thấy người

Vân Tiên đi khỏi đất trời thê lương

 

Lê chân bước bên đường thăm hỏi

Một bà già mới nói cho hay

Có người vừa mới sáng nay

Mặc đồ tang trắng thương thay chết rồi

 

Một nấm mồ than ôi mới đắp

Bên bìa rừng rậm rạp cỏ hoang

Nằm lăn son sắt lòng vàng

Che chòi canh giữ  lang thang bụi bờ

 

Đất Đại đề bơ vơ xứ xở

Quyết trọn đời trả nợ áo cơm

Sớm đi tối lại quải đơm

Khói nhang nghi ngút tiếng thơm lưu truyền

 

Chuyện kể đến Vân Tiên tin bạn

Ngã Trịnh Hâm khốn nạn lưu manh

Tưởng rằng sẽ tới Đông Thành

Lênh đênh sóng vỗ năm canh não nùng

 

Lạnh thấu xương mịt mùng bóng tối

Tấm cô bồng lạc lối bơ vơ

Xung quanh lặng lẽ như tờ

Ăn sương tiếng quạ dật dờ gió bay

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

18.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 15

 

Đợi thời cơ ra tay hành động

Xô Vân Tiên lao xuống biển khơi

Trịnh Hâm giả bộ la trời

Bàng hoàng thức dậy mọi người tri hô

 

Giao long đỡ nhấp nhô cồn cát

Thủy triều dâng trôi dạt vào bờ

Hồn siêu phách lạc ngẩn ngơ

Ngư ông ngồi cạnh lửa hơ tận tình

 

Vân Tiên kể chuyện mình lâm nạn

Cũng không ngờ thằng bạn gian manh

Ngư ông: thôi vậy cũng đành

Lánh xa thế tục chẳng danh lợi gì

 

Chàng mới hỏi lấy chi nuôi dưỡng?

Lão ông cười thổ nhưỡng nơi đây

Thong dong mẻ lưới cá đầy

Tiêu dao trăng gió vui vầy câu thơ

 

Kinh luân sẵn thời cơ chờ đợi

Chiếc thuyền nan chẳng vội vã đời

Hàn Giang cá nước chim trời

Vân Tiên vội kể có người quen xưa

 

Võ công cũng mới vừa giao tế

Là sui gia chẳng lẽ không thương?

Vợ chồng hai chữ tào khương

Sao bằng tới đó để nương náu nhờ

 

Ngư ông khuyên dây tơ mòn mỏi

Luồn trôn kim chỉ rối dễ đâu

Ba năm làm cuộc bể dâu

Sáng mưa chiều nắng mái đầu xác xơ

 

Ba thứ tóc bơ phờ thân lão

Ngẫm sự đời điên đảo lo âu

Vân Tiên lã chã dòng châu

Nằn nì ông lão sang cầu nhạc gia

 

Lão do dự ngày kia cũng quyết

Khua mái chèo tha thiết Vân Tiên

Bao nhiêu hy vọng vợ hiền

Sớm khuya đùm bọc thuyền quyên mặn nồng

 

Tiên hoài vọng vợ chồng ân ái

Chẳng băn khoăn e ngại Thể Loan

Chia tay lời lẽ chứa chan

Thề non hẹn biển giang san một dòng

 

Nào đâu biết đỏ lòng xanh vỏ

Lão ngư ông mới đỡ chàng ngồi

Ngần ngừ giây lát đành thôi

Bên thềm thương xót giờ tôi phải về

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

18.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình chiểu bài 16

 

Võ điền chủ ê chề mặt mũi

Chàng rể xưa lụi cụi bước đi

Khác nào mọi rợ man di

Còn đâu hào khí nam nhi một thời

 

Lão gượng gạo mấy lời chó đểu

Sợ thế gian đàm tiếu chê cười

Lại càng nhục nhã hổ ngươi

Mai sau tôi sẽ cho người trả ơn

 

Ngư ông đáp chẳng sờn mưa gió

Núi Lư San thuở đó Ngũ Viên

Tiếng thơm đình trưởng chèo thuyền

Giúp chàng Hạng vũ qua miền Ô giang

 

Chẳng màng chi, bạc vàng vô vị

Chỉ thương người chí khí tật nguyền

Nói rồi từ giã xuống thuyền

Võ công nhăn nhở chẳng quên lụy phiền

 

Mới quay sang Vân Tiên căn dặn

Hãy ngồi đây có sẵn cơm canh

Quỳnh Trang vợ lão sau mành

Thể Loan mối lái rắp ranh anh tài

 

Con gái ta trang đài khuê các

Chim phượng hoàng cò vạc sao đành

Cứt trâu bùn vấy hôi tanh

Cóc còn dám sánh bên cành thiên hương

 

 

Võ Thể Loan kim cương vàng ngọc

Lục Vân Tiên ghẻ mọc đầy thân

Chàng Vương lại ở rất gần

Vinh quy bái tổ triều thần nể nang

 

Mang cờ biển lọng vàng khôi giáp

Đỗ trạng nguyên mới đáp thuyền về

Chớ nên lần lữa phu thê

Vân Tiên tận diệt mọi bề mới xong

 

Lại nghe nói Thương tòng trong núi

Có hang sâu bờ bụi đá răm

Đêm nay sẽ có trăng rằm

Dụ thằng họ Lục để nằm xác trơ

 

Trước nhà ngang bơ phờ mệt mỏi

Lục Vân Tiên mới hỏi xung quanh

Võ công đi tới dỗ dành

Ngày mai con tới Đông Thành cùng cha

 

Vừa sẩm tối đàn gà chim chíp

Giục Vân Tiên cho kịp độ đường

Gian manh quỷ kế bất lương

Hoang vu lạnh lẽo vách tường đá rêu

 

Tiếng vượn hú tiêu điều rùng rợn

Đàn dơi bay hung tợn bốn bề

Biết rằng cái chết cận kề

Vân Tiên thảm thiết xin thề hủy hôn

 

Ngã khốn nạn cô hồn các đảng

Lục Vân Tiên cay đắng vô cùng

Hang sâu vực thẳm mịt mùng

Hai tay sờ soạng hãi hùng không gian

 

Duyên tráo trở lường gàn hôn phối

Bẫy nai rừng lạc lối thỏ non

Lòng càng thổn thức héo hon

Thương cha vò võ đợi con trở về

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

19.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 17

 

Chàng rầu rĩ tái tê thểu não

Oán hờn căm lảo đảo toàn thân

Thế gian sao lắm bất nhân

Ác hơn lang sói vô luân tồi tàn

 

Năm ngày ròng muôn vàn dơi muỗi

Đói cồn cào nhớ tới ba hườn

Thuốc ông chủ quán miệt vườn

Giở ra ăn tạm cố trườn khỏi hang

 

Bỗng Du thần đi ngang xem xét

Chuyện chúng loài mắc kẹt ở đâu?

Thấy người sương tuyết mày râu

Thân hình tiều tụy mái đầu còn xanh

 

Đại nguyên soái lừng danh thiên hạ

Sách trời ghi vàng đá phôi phai

Phù tiên bài viết u hoài

Ra tay cứu độ trần ai cậy nhờ

 

Lục Vân Tiên hồn mơ minh chúa

Gặp tiều phu xách búa vào rừng

Ban mai đi độ nửa chừng

Tiếng người rên rỉ mới dừng lại xem

 

Lão giật mình nhá nhem sáng tối

Ma quỷ xui lạc lối tới đây

Dưới vòm cổ thụ chất đầy

Lá vàng rơi rụng thân gày còng queo

 

Run lập cập hắt heo gió thổi

Tiều phu thương mới hỏi vì sao?

Vân Tiên nước mắt tuôn trào

Đầu đuôi sự thể thều thào nói ra…

 

Kể sao hết nhân hà sầu tủi

Thiếu người đưa than củi đêm đông

Văn nhân hồ thỉ tang bồng

Chịu bao hiểm họa chất chồng khổ đau

 

Bên lề đường bạc màu mưa nắng

Chẳng ai thương cay đắng xót xa

Phận nghèo cơ cực lê la

Đầu đường xó chợ người ta khinh thường

 

Về với lão rau tương đạm bạc

Tạm lánh xa kẻ ác làm càn

Dần dà trong cõi nhân gian

Tìm thày thuốc giỏi trị căn bệnh này

 

Chàng than thở sáu ngày bỏ đói

Mắt thì lòa chẳng nói nên lời

Thân như tàu lá tả tơi

Không đi đứng được lệ rơi đôi hàng

 

Sẵn cơm nắm mời chàng trệu trạo

Cõng lên lưng lảo đảo về nhà

Cửa rừng vừa tới ngã ba

Đụng vào hảo hán tên là Hớn Minh

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

19.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 18

 

Trang tuấn kiệt dáng hình sắt đá

Lão tiều phu vội vã phân bua

Biết thày ở một ngôi chùa

Chân kinh võ thuật bốn mùa thảnh thơi

 

Lão đi rừng gặp người bị nạn

Lục Vân Tiên mừng bạn cố tri

Hớn Minh quỳ xuống tức thì

Có hai lạng bạc nhâm nhi tuổi già

 

Công lão trượng khắc bia trong dạ

Tiều phu cười vàng đá gì đâu

Một mình sương gió dãi dầu

Chẳng màng danh lợi sang giàu ngày mai

 

Lộc rừng gánh hai vai đủ sống

Cũng qua ngày nghe trống cầm canh

Hồng trần xa lánh ẩn danh

Hươu nai suối mát trăng thanh bạn cùng

 

Hai ngã biết anh hùng tương ngộ

Hỏi họ tên để nhớ tạ ơn

Lão tiều trở lại lâm sơn

Ung dung rìu búa dập dờn cỏ may

 

Về tới chùa vào ngay câu chuyện

Huynh làm sao lại đến nơi đây?

Mù lòa tàn tật nhường này

Biết bao cạm bẫy đọa đày não thân

 

Vân Tiên kể tinh thần chao đảo

Nhận thư nhà cấp báo mẫu thân

Bỏ thi người đã từ trần

Tiểu đồng mắc nạn tiểu nhân hại người

 

Bị xô xuống biển khơi hút chết

Họ Võ kia muốn giết mình đi

Dật dờ như cánh chim di

Phận bèo trôi dạt vân vi nơi này

 

Còn Hớn Minh từ ngày huynh đệ

Võ miếu kia mới kể ngọn ngành

Vẫn chưa đi tới kinh thành

Loan Minh quan huyện bạo hành dân oan

 

Ngã Đặng Sinh lăng loàn hống hách

Gái nhà lành đành hạch nhiễu nhương

Giữa đường gặp kẻ bất lương

Ra tay trừ ác mà vương án đày

 

Quận Sóc Phang chuỗi ngày thảm thiết

Thù gãy chân muốn giết đệ đi

Đặng Sinh sai lính một khi

Thức ăn bỏ độc xác thì bỏ bao

 

Chúng chẳng ngờ mưu cao kế hiểm

Cai tù kia dấu diếm làm chi

Anh hào mã thượng tương tri

Mai danh ẩn tánh trụ trì chùa thương

 

Đệ vượt ngục mà nương cửa Phật

Bỗng thấy huynh lật đật tới đây

Thôi thì tới bước đường này

Ở nơi thanh tịnh tìm thày thuốc thang

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

20.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 19

 

Lục Vân Tiên hai hàng lệ nhỏ

Bình châu sa lại nhớ xuân đường

Tuổi cao mưa gió thất thường

Làm sao biết được cố hương tủi sầu

 

Chòm mây bạc chân cầu thảm thiết

Cánh chim trời biền biệt tha phương

Heo may ngọn cỏ thê lương

Hữu tam bất hiếu mạch tương ứa trào

 

Thương tiểu đồng gian lao vất vả

Cũng vì mình mà đã chết oan

Quặn đau chín khúc ruột gan

Sương rơi đầu ngõ dao hàn cắt da

 

Vào những lúc chiều tà xế bóng

Một mình cha mong ngóng con về

Phong ba dặm nẻo sơn khê

Dập vùi biển hận bốn bề bão giông

 

Đấng trượng phu tang bồng hồ hải

Hớn Minh khuyên oan trái vô vàn

Sinh ra phải chịu nguy nan

Hai vầng nhật nguyệt thế gian tỏ mờ

 

Rồi có lúc thiên cơ lại đến

Khương Tử Nha vinh hiển trọn đời

Cam La mưu trí hơn người

Mới mười hai tuổi một thời lừng danh

 

Lục Vân Tiên thôi đành chờ đợi

Luyện võ công cùng với Hớn Minh

Nỗi lòng hiếu tử trung trinh

Cam lai khổ tận thần linh trợ phù

 

Hết bĩ cực âm u bóng tối

Động lòng trời mở lối đường mây

Cha con xum họp vui vầy

Tào khang ân nghĩa vơi đầy nỉ non

 

Giờ kể đến Thể Loan hớn hở

Dồi phấn son nhăn nhở Võ Công

Quỳnh Trang khấp khởi ngóng trông

Đợi Vương Tử Trực tơ hồng xe duyên

 

Trai anh hùng thuyền quyên ái mộ

Quan trạng nguyên hạ cố đến chơi

Vợ chồng vội vã ra mời

Thể Loan yểu điệu nụ cười lả lơi

 

Vương Tử Trực chơi vơi trước ngõ

Huynh trưởng đâu chẳng có ở đây?

Anh em bát nước vơi đầy

Tuy hai là một hẹn ngày hàn huyên

 

Võ phú hộ huỳnh tuyền xa lắc

Họ Lục kia đã thác lâu rồi

Bệnh tình nguy kịch than ôi!

Thuốc nào chữa khỏi mệnh trời lìa xa

 

Vợ chồng lão làm ma tử tế

Lập đàn chay đủ lễ chiêu hồn

Cờ đen bóng quạ chập chờn

Cánh đồng hoang dã tủi hờn tóc xanh

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

20.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 20

 

Vương Tử Trực long lanh ngấn lệ

Thương đại huynh tài nghệ xiết bao

Văn chương uyên bác thi hào

Kinh luân đầy bụng lẽ nào biệt ly

 

Trang tuấn kiệt kinh kỳ thượng võ

Chức trạng nguyên để ngỏ cho tôi

Hiếu trung nhất mực than ôi!

Xót thân phù thể nổi trôi sông hồ

 

Tình mẫu tử cơ đồ thống thiết

Chống gậy đi biền biệt tháng ngày

Màn trời chiếu đất heo may

Biển cờ võng lọng xuống ngay hoàng tuyền

 

Mụ Quỳnh Trang đến bên ỏn ẻn

Mời quan vào uống chén sầu tang

Thể Loan yểu điệu dịu dàng

Chén thù chén tạc rộn ràng canh thâu

 

Trực say khướt đĩa dầu leo lắt

Phút mơ màng dìu dặt cung nga

Định thần chàng mới nhận ra

Giật mình ngồi dậy da ngà lạnh tay

 

Tẩu tẩu hãy mặc ngay quần áo

Phường bá dơ trơ tráo mặt dày

Chị dâu sao dám phơi bày

Lõa lồ như vậy giường này của ai?

 

Phan Kim Liên then cài cửa đóng

Tề Hoàn Công hoài mộng vợ người

Thế Dân quen thói lả lơi

Tranh giành huynh đệ tiếng đời loạn luân

 

Lã bất Vi lường gàn Tử Sở

Trò thông dâm chẳng sợ thế gian

Võ công chạy tới khuyên can

Quỳnh Trang hổ thẹn lạy van xin chàng

 

Vương Tử trực giàu sang chẳng đoái

Đầu đội trời không nói hai lời

Đôi chân đạp đất mà cười

Khinh tài trọng nghĩa mến người thẳng ngay

 

Hai vợ chồng chúng bay bạc nghĩa

Con gái ngươi tâm địa gian manh

Mai ta thăm viếng Đông Thành

Lệnh cho phủ huyện ngọn ngành hỏi ra

 

Đại huynh ta hồn ma tức tưởi

Thác khi nào rũ rượi ở đâu?

Án oan xét lại từ đầu

Sẽ đem các tích vạc dầu khảo tra

 

Đã Đổng Trác còn gà họ Lã

Kế mỹ nhân dùng ả Điêu thuyền

Gian phu dâm phụ đảo điên

Cha con ly gián Phụng Tiên giết người

 

Mả chồng ngươi còn tươi nấm cỏ

Nhang chưa tàn còn nỡ nguyệt hoa

Thể Loan đon đả sai ngoa

Bước ra ngưỡng cửa tân khoa ra về

 

Mật đắng trào ai dè ngã bệnh

Võ công kia đoản mệnh cho hay

Máu phun thổ huyết năm ngày

Chết như chó dại lăn quay giữa nhà

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

21.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen