Samstag, 3. Juli 2021

Lu Hà Và Nguyễn Đình Chiểu Chùm 3

 


Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 21

 

Chuyện kể tiếp Nguyệt Nga khi đó

Nỗi lòng riêng bày tỏ với cha

Nguyện thề một dải Ngân hà

Trọn đời chung thủy thiết tha cùng chàng

 

Lục Vân Tiên là trang tuấn kiệt

Bức truyền thần da diết xiết bao

Vào ra rơm rớm má đào

Trời xanh vời vợi nghẹn ngào nhớ ai

 

Phủ Hà Khê khâm sai đón rước

Kiều lão gia lên chức thái khanh

Quản luôn địa hạt Đông Thành

Ra tờ thông cáo thi hành quan nha

 

Sai quân đến tận nhà họ Lục

Mang bức thư hối thúc đi liền

Kiều công hỏi Lục Vân tiên

Hai dòng lệ chảy sầu miên não nùng

 

Quan thượng phẩm gạn gùng cho rõ

Lục ông đành bày tỏ nguồn cơn

Bấy lâu mưa gió chập chờn

Hồn ma bóng quế tủi hờn lá bay

 

Thiên hạ đồn chẳng may uổng mạng

Tháng ngày dài bóng dáng mất tiêu

Thân già lạnh lẽo cô liêu

Mong con trở lại sớm chiều ngóng tin

 

Chỉ còn biết đứng nhìn cánh nhạn

Cuối chân trời lẻ bạn xa đàn

Thái công cảm động vô vàn

Sau màn nghe hết khóc than nàng Kiều

 

Kiều Nguyệt Nga một điều chắc chắn

Vẫn tin chàng mắc nạn nơi đâu?

Sá gì bãi bể nương dâu

Dù cho gặp lại mái đầu hoa râm

 

Lòng nàng đã quyết tâm chờ đợi

Mời ngay vào con mới thưa lời

Nguyệt Nga nước mắt tuôn rơi

Chỉ tay bức họa phải người này chăng?

 

Ông giật mình ngỡ ngàng thổn thức

Treo trên tường đúng Lục Vân Tiên

Bấy lâu nàng vẫn chẳng quên

Trăm năm ôm mối lương duyên thề nguyền

 

Khách má hồng thuyền quyên mấy kẻ

Giờ hiểu ra con trẻ đi đâu

Nắng mưa dầu dãi mái đầu

Để cha trông đợi bể dâu đoạn trường

 

Sống hay chết tha phương xứ lạ

Bóng hoàng hôn muôn ngả ly tao

Thương thay phận gái má đào

Thầm yêu trộm nhớ anh hào  trần ai

 

Quan Thái Khanh trâm cài một bóng

Con gái tôi mong ngóng đợi chờ

Suốt ngày thơ thẩn ngẩn ngơ

Hai đầu nỗi nhớ đôi bờ đại dương

 

Chút tiền bạc tình thương thơ dại

Xin ông đừng ngần ngại nhận cho

Thày đồ cũng chẳng đáng lo

Vườn rau ao cá học trò đông vui

 

Tiếc kẻ sĩ dập vùi biển cả

Phận hồng nhan vàng đá sắt son

Kiều công lòng cũng héo hon

Mây trôi bèo dạt nước non sụt sùi

 

Thương con gái lui cui sớm tối

Ngày lại ngày tiếp nối không thôi

Thư cưu trống mái có đôi

Tơ duyên Nguyệt Lão than ôi kiếp người!

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

22.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiều bài 22

 

Tranh khéo vẽ tuyệt vời như tượng

Hình nổi lên thật giống Vân Tiên

Truyền thần nghệ thuật tự nhiên

Nàng càng rầu rĩ sầu miên thương hoài

 

Mới sáng dậy nét ngài u uất

Kiều thái khanh lật đật khuyên can

Ngẫm trong bốn bể dâu ngàn

Xích thằng dang dở cung đàn đứt dây

 

Kiều Nguyệt Nga lẻ bầy loan phượng

Trống cầm canh hoài tưởng thấy chàng

Nửa đêm thức giấc mơ màng

Canh  năm gà gáy bẽ bàng chiêm bao

 

Thương con gái liễu đào khuê các

Giọt mưa sa phó thác cho ai

Thái Sư cũng muốn an bài

Cho người mối lái ngày mai tới nhà

 

Làm sui gia Nguyệt Nga ướm hỏi

Lễ cầu hôn khiêng tới sảnh đường

Trinh Hâm đạo mạo phi thường

Cử nhân thao lược chịu nhường chi ai

 

Kiều Nguyệt Nga thở dài tê tái

Cầu xin cha trả lại sính nghi

Đền nghì phận liễu nữ nhi

Mới mười sáu tuổi thầm thì trúc mai

 

Thái Sư kia cậy oai thiên tử

Giận sôi lên tiến cử Nguyệt Nga

Đưa sang triều cống Qua Oa

Tấn phong hoàng hậu thái hòa dân an

 

Đã bấy lâu mưu toan ỉ giốc

Miền thùy dương thảm khốc điêu linh

Chắc rằng giặc sẽ lui binh

Sở vương nghe tấu thuận tình nghe theo

 

Chiếu sắc phong một lèo đã tới

Dinh Đông Thành đứng đợi Thái Khanh

Kiệu hoa gấp rút cho nhanh

Hai mươi tháng chín xuất hành khẩn trương

 

Thuyền hải tặc đại dương sóng vỗ

Chiêu Quân xưa Diên Thọ họa đồ

Gập ghềnh vó ngựa cống hồ

Hạnh Nguyên lưu lạc bơ vơ xứ người

 

Hai nàng phải chân trời góc biển

Vì quốc gia dâng hiến cứu cha

Bây giờ lại đến lượt ta

Nguyện cùng ống quyển thuận đà quyên sinh

 

Lão thái sư ép mình quá đáng

Thương cha già cay đắng bề tôi

Phiên nhung đất ấy xa xôi

Tấm thân bồ liễu nổi trôi bến nào?

 

Như lửa đốt dạ bào ruột thắt

Suốt canh chầy lay lắt ngọn đèn

Lại càng nhớ Lục Vân Tiên

Nại Hà thăm thẳm hoàng tuyền gọi nhau

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

22.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 23

 

Tình phu phụ vàng thau sáng tỏ

Nghĩa quân thần dù có hay không

Keo sơn gắn bó với chồng

Nghìn thu tiết hạnh má hồng phôi pha

 

Căm hờn lũ ác ma độc địa

Hại dân lành mai mỉa thế gian

Nghe con rầu rĩ khóc than

Kiều công thương cảm khuyên can dạy rằng

 

Cha đâu nỡ đãi đằng tuyết hận

Việc triều đình tủi phận tôi trung

Non cao biển cả chập chùng

Lưới trời lồng lộng tận cùng sắt son

 

Lòng cha cũng héo hon đòi đoạn

Đành vậy thôi oán thán làm chi

Nguyệt Nga cam phận nữ nhi

Thân con chẳng tiếc đền nghì phiếu mai

 

Công dưỡng dục u hoài năm tháng

Đức cù lao cay đắng ly tao

Nay cha tuổi hạc đã cao

Trời xanh thăm thẳm lúc nào bay đi

 

Đừng áy náy lo gì cha nữa

Hãy yên tâm an dạ nước người

Tính ra đã tới mồng mười

Gia nhân sửa soạn hai mươi tống hành

 

Con ghi nhớ đã đành việc ấy

Chỉ buồn cho dơ dáy dáng mình

Lại còn vướng nợ triều đình

Lục ông lạy tạ ân tình bấy nay

 

Vài ba bữa ma chay cúng bái

Lục Vân Tiên chẳng ngại đường xa

Khổ đau trong cõi sa bà

Cửu tuyền gặp lại mới là thủy chung

 

Sông Hoàng hà hãi hùng sóng dữ

Thiếp với chàng tình tứ xiết bao

Thư cưu trống mái dạt dào

Quan quan thầm gọi nhụy đào thoảng bay

 

Kiều công nghĩ con nay đã quyết

Có trước sau nhất thiết thì nên

Đi theo đã có Kim Liên

Lục ông ra rước đặt liền lễ nghi

 

Lập đàn chay tương tri giờ ngọ

Nằm đất cùng sương gió Vân Tiên

Mở ra bức họa treo lên

Khói bay nghi ngút hoàng thiên cảm sầu

 

Hồn ở đâu dãi dầu chín suối

Cõi nhân gian lạc lối đường mây

Thân tàn xác gửi cỏ cây

Nắm xương hài cốt đọa đầy nơi nao?

 

Sống hay chết làm sao biết được

Sau bảy ngày đám rước đi xa

Xuống thuyền sang nước người ta

Thân làm cống phẩm lệ sa đoạn trường

 

Qua Oa kia quốc vương chuẩn tấu

Gái Việt Thường hoàng hậu khát khao

Xót xa phận liễu má đào

Lại đem tiền bạc nghẹn ngào Lục ông

 

Lo việc nhà tư công trọn vẹn

Ngày cống phiên tới hẹn gặp nhau

Mặn nồng ân ái trước sau

Ngàn năm thơm thảo bạc màu phấn son

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

23.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 24

 

Ai cũng khen người con dâu thảo

Cha dưỡng già lễ giáo gia phong

Đủ tiền đau ốm dự phòng

Ba thu dồn lại sầu đong não nùng

 

Cũng bởi tại binh nhung tràn tới

Lũ sài lang soi mói Đồng Quan

Triều đình văn võ hai ban

Sở Vương lưỡng lự luận bàn ra quân

 

Có ngờ đâu gian thần sàm tấu

Tham bạc vàng cửa hậu vào ra

Thông đồng với lũ giặc Oa

Giả vờ cống nạp Nguyệt Nga cho rồi

 

Nào sắc nước hương trời nghiêng ngả

Gái Trung Hoa ẻo lả men say

Hai mươi tống tiễn trọn ngày

Thuyền hoa đợi sẵn sang ngay xứ người

 

Kiều Nguyệt Nga chơi vơi do dự

Năm mươi con thể nữ đứng hầu

Quân quan dày đặc chân cầu

Kim Liên hớt hải biển sâu sóng gầm

 

Dìu Kiều Lão tình thâm phụ tử

Bước lên thuyền tư lự xót xa

Rưng rưng ngấn lệ nhạt nhòa

Tiễn con về nước Qua Oa mịt mù

 

Đừng bịn rịn tòng phu trọn vẹn

Hai phương trời nghèn nghẹn vầng trăng

Buồn dâng tới tận cung Hằng

Sương rơi đầu ngõ cát đằng dây leo

 

Ấy hồn trẻ hắt heo ngọn cỏ

Gió heo may lúc tỏ khi mờ

Sen vàng bảng lảng như mơ

Cuốc kêu khắc khoải dật dờ bóng con

 

Dù xa nước lòng son chói lọi

Nhớ quê hương mòn mỏi cha già

Các quan thương cảm bên rìa

Lo toan quốc sự chau tria phận mình

 

Việc quốc gia xót tình phụ tử

Buồm giong lên thứ tự xếp hàng

Tiền hô hậu ủng quan lang

Thuận buồm xuôi gió thênh thang lên đường

 

Mười ngày tới ải Đồng sóng dữ

Bầy hải âu rền dứ trăng sao

Mạn thuyền đàn cá lao xao

Ngọn đèn hiu hắt nghẹn ngào Nguyệt Nga

 

Quân hầu cận gật gà xiêu vẹo

Nằm ngổn ngang chồng chéo lên nhau

Nhẹ nhàng vén bức rèm châu

Bất ngờ lao xuống biển sâu một mình

 

Cùng ống quyển tấm hình liều mạng

Kim Liên kêu chạng vạng canh ba

Quan quân thể nữ thét la

Mênh mông mặt nước người đà thấy đâu?

 

Ai vạch lá tìm sâu mà kể

Sẵn Kim Liên thay thế Nguyệt Nga

Trá hôn về nước Qua Oa

Trộm long tráo phụng thuận hòa cả đôi

 

Chúng nhìn nhau một hồi mưu tính

Đốc quan đành bi kịnh chẳng may

Dưới trên kín miệng đúng ngày

Kiệu hoa rước phụng tới ngay bệ rồng

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

24.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 25

 

Chuyện kể lại mênh mông trời biển

Nàng Nguyệt Nga quyết hiến thân mình

Cho đàn cá đói rập rình

Trọn lòng cầm sắt chung tình với ai

 

Thân gieo xuống lâu đài gác tía

Hồn ngẩn ngơ ngắm nghía xung quanh

Ngàn hoa đua sắc liễu thanh

Hải âu tung cánh trời xanh chốn nào?

 

Được mẹ hiền đỡ vào hải đảo

Phật Quan Âm mách bảo mà nên

Bàng hoàng tỉnh giấc mộng tiên

Vừa hay ông lão hỏi liền một thôi

 

Thuyền bị đắm nên tôi mắc nạn

Nay vượt qua đại hạn là may

Có người phú hộ thẳng ngay

Vườn nhà chăm sóc vài ngày nghỉ ngơi

 

Kiều ưng thuận tới nơi trú trụ

Gặp Bùi ông chăm chú nhìn nàng

Con nhà khá giả đoan trang

Lim dim mắt cóc mơ màng con dâu

 

Mừng rỡ nhận đỡ đầu con gái

Gọi tiểu thư tiêu xái trong nhà

Gia nhân đày tớ vào ra

Cúi đầu thưa bẩm lụa là thướt tha

 

Lão phú hộ ranh ma quỷ quái

Ngày đẹp trời chẳng ngại nói ra

Cội già lá rụng chiều tà

Chồi non duy nhất gọi là hậu sinh

 

Nghề đèn sách sôi kinh nấu sử

Bùi Kiệm cùng sĩ tử ứng thi

Tràng An trở lại một khi

Mỹ nhân được gặp thầm thì trúc mai

 

Kiều Nguyệt Nga thở dài não nuột

Bỗng vô duyên trói cột nơi đây

Huyệt hùm hang sói một bầy

Tranh giành cắn xé đọa đầy hồng nhan

 

Bùi công tử băng ngàn lội suối

Về trước sân la lối gọi cha

Thẫn thờ nhìn thấy Nguyệt Nga

Chân tay bủn rủn da gà nổi lên

 

Kiêu sa quá thuyền quyên thục nữ

Rồi từng đêm ứ hự mê man

Non thần đỉnh giáp chứa chan

Tấm thân ngà ngọc nồng nàn đắm say

 

Càng biếng ăn hao gày vò võ

Liều một phen lọ mọ vào phòng

Giơ tay sờ soạng thầm mong

Hai chân khóa chặt trong vòng ái ân

 

Kiều Nguyệt Nga bất thần tỉnh giấc

Huynh cả gan dám bước vào đây

Bùi ông vội vã giải vây

Mắng con trai ngốc sao mày ép duyên

 

Kéo tai kiệm nhà bên căn dặn

Phải từ từ chớ dạn dĩ nhiều

Con nhà khuê các yêu chiều

Gia phong lễ giáo mĩ miều kiều nhi

 

Được hoàng thượng mang đi cống nạp

Nước Qua Oa tiếp giáp Đồng Quan

Sợ cha khép tội khi quân

Dựa theo việc đó lựa dần mới xong

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

24.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 26

 

Cá trong chậu đừng hòng chạy thoát

Chim nhốt lồng định đoạt khó chi?

Con đừng nóng vội sân si

Để cho thiên hạ xầm xì nhỏ to

 

Kiều Nguyệt Nga ngày lo đêm sợ

Bùi Kiệm thường kiếm cớ vu vơ

Thấy nàng treo bức tranh thờ

Hình nhân như tượng đợi chờ nhớ nhung

 

Lục Vân Tiên thi cùng một khóa

Lại nửa chừng đại họa vong thân

Tại sao nàng vẫn lần khân

Linh thiêng chi nữa thánh thần mỉa mai

 

Kiều vẫn cứ một hai cương quyết

Đạo tòng phu trinh tiết mãi thôi

Kiệm cười nàng nói sai rồi

Bán trâu tậu ruộng ai ngồi chợ trưa?

 

Ngày tháng ròng nắng mưa tầm tã

Đóa hoa tàn vàng đá phôi pha

Tuổi xuân ngọn gió thu ba

Ong chê bướm chán canh gà quạnh hiu

 

Rồi quanh năm ỉu xìu góc bếp

Cảnh già nua phên liếp nhà tranh

Muối tiêu nửa mái đầu xanh

Vãi chùa lạnh ngắt vắng tanh bóng người

 

Kiệm ra sức xả hơi tán tỉnh

Bướm trắng kia biết dính vào đâu

Mười hai bến nước ngọc châu

Lẽ nào mặc áo không bâu trọn đời

 

Cơm  tay bốc không người so đũa

Miếng trầu hôi giàn dụa không cau

Thời gian vàng võ phai màu

Khóc than bão tố nát nhàu cỏ cây

 

Kiều đáp trả tưởng đầy kinh sử

Gái tiết trinh sĩ tử làm đầu

Chớ như thói Trịnh nương dâu

Yến anh hò hẹn đêm thâu thỏa tình

 

Kiệm vẫn biết sôi kinh nấu sử

Gương soi mình do dự phòng không

Hồ Dương chẳng chịu góa chồng

Thầm yêu trộm nhớ Tống công thuở nào

 

Nàng Hạ Cơ khát khao dục vọng

Có chồng rồi vẫn ngóng trai tơ

Non thần đỉnh giáp hằng mơ

Sớm đưa Doãn Phủ tối chờ Trần Quân

 

Võ Hậu xưa thanh xuân dai dẳng

Thẩm Tự Cơ đeo đẳng tư thông

Họ Trương hai ngã thay chồng

Ngày đêm hú hí má hồng thắm tươi

 

Mới đáng sống một đời sung sướng

Phải tội gì gắng gượng người ơi

Muôn loài thụ tạo ý trời

Chính chuyên chi để chết thời thành ma

 

Quanh cối xay con gà trống gáy

Nghe chối tai hết thảy gần xa

Tiểu nhân rình rập trong nhà

Nguyệt Nga tính chước thoát ra cho rồi

 

Bùi ông vẫn xa xôi ngon ngọt

Trói buộc nàng vào cột con trai

Kiên trì xuân bất tái lai

Trăng thanh gió mát thuyền ai cắm sào

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

25.2.2019 Lu Hà

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 27

 

Kiều ảo não ứa trào giọt lệ

Biết cùng ai san sẻ nguồn cơn

May thay lão bộc làm vườn

Thương nàng cũng rất oán hờn Bùi gia

 

Khuyên con gái trau tria chải chuốt

Bớt hiểm nguy móng vuốt sài lang

Có cơ hội sẽ cứu nàng

Cao bay xa chạy xuyên ngang mé rừng

 

Ngã phú hộ không ngừng dụ dỗ

Đóa tường vy nay nở mai tàn

Thiệt thòi một kiếp hồng nhan

Phòng không chiếc bóng gối loan lạnh lùng

 

Hòn vọng phu não nùng sương gió

Ngóng đợi chồng vò võ tháng năm

Tiếc thay cho ánh trăng rằm

Chi bằng Bùi Kiệm tơ tằm giao hoan

 

Kiều giả bộ phàn nàn một nỗi

Công dưỡng nuôi chắp mối phụng loan

Giúp tôi lập một chay đàn

Dăm ba bảy bữa nhang tàn khói bay

 

Cùng Vân Tiên tỏ bày chung thủy

Đợi kiếp sau túy lúy men say

Trần gian uống chén đắng cay

Hồn về than thở chuỗi ngày sầu ly

 

Họ Bùi kia chai lỳ mặt thớt

Sai gia nhân mấy đợt bộn bề

Bày đồ bát bửu chỉnh tề

Bàn thờ rửa ráy phu thê động phòng

 

Giữa nửa đêm thong dong giờ tý

Lúc canh ba bút ký vần thơ

Xung quanh vắng vẻ như tờ

Vai mang ống quyển lờ mờ ra đi

 

Bùi Kiệm mới cuồng si mê dại

Thói làng chơi chẳng ngại gia nhân

Bỗng nhiên ớn lạnh toàn thân

Kêu như bò rống tâm thần đảo điên

 

Chăn chiếu thơm phẩm tiên chưa nắn

Bùi lão gia hô hoán gia nhân

Ầm ầm một lũ vô luân

Thời cơ lão bộc bất thần ra tay

 

Mới phóng hỏa đốt ngay lều cỏ

Cuối mảnh vườn lứa đỏ góc trời

Cha con la lối trời ơi!

Vội vàng quay lại nàng thời đã xa

 

Bầy đom đóm trăng ngà theo giúp

Băng qua rừng gặp túp lều tranh

Gót giày đạp cả lên sành

Đường dài sỏi đá nắng hanh thạch bàn

 

Suối róc rách hương ngàn gió núi

Một mụ già thui thủi bước ra

Hỏi rằng có phải Nguyệt Nga

Đêm qua nằm mộng Phật Đà báo tin

 

Nàng do dự đứng nhìn bà lão

Phúc hậu thay mới bảo tới đây

Nàng Kiều chưa dám tin ngay

Sương mai thánh thót cỏ may lối mòn

 

Bà quay tơ trăng tròn lại khuyết

Sống một mình thân thiết xiết bao

Hỏi ra mới biết nơi nào

Giáp ranh biên ải Ô sào hoang vu

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

25.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 28

 

Kiều Nguyệt Nga nghẹn ngào cảm tạ

Ơn mẹ nuôi nay đã cứu nàng

Lo toan con gái mọi đàng

Trồng rau dệt vải cưu mang lần hồi

 

Cơn giông tố nổi trôi sống thác

Đã sáu năm lưu lạc chùa chiền

Đêm nằm mộng gặp vị tiên

Thuốc thần giải nạn mắt liền sáng ra

 

Bao năm rồi quê nhà mòn mỏi

Lục ông càng còm cõi nhớ con

Vân Tiên lòng cũng héo hon

Tính ngày trở lại may còn gặp cha

 

Chàng Hớn Minh gọi là sư phụ

Đốt lò hương thủ tự chân kinh

Quy y tam bảo dấu mình

Án đày truy nã triều đình chẳng tha

 

Tay chống gậy đường xa lê bước

Qua một vùng bộ tộc rẻo cao

Nửa đêm gõ cửa nhà nào

Đại phu  khám mắt thuốc bào chế ngay

 

Mới phát hiện cho hay muội tóc

Bởi Trịnh Hâm tàn độc hại chàng

Hoa Đà tái thế mấy thang

Mắt băng bó lại thiên đàng mở ra

 

Ơn tế độ bao la vạn đại

Hẹn ngày sau trở lại bản mường

Lão nghe giặc giã biên cương

Con mau xuống núi tìm đường cứu dân

 

Sau mấy tháng thuốc thần của lão

Lục Vân Tiên xông xáo như xưa

Võ công tới bậc thượng thừa

Hớn Minh huân tập muối dưa bạn cùng

 

Lục Vân Tiên ung dung trở lại

Đã bao năm tê tái xót xa

Ai ngờ con thấy mặt cha

Xóm giềng cô bác gần xa đều mừng

 

Mới mở tiệc tưng bừng náo nhiệt

Sáu năm ròng biền biệt nơi nao?

Khổ đau hoạn nạn biết bao

Ba chìm bảy nổi máu trào lệ rơi

 

Phần mộ mẹ tới nơi thăm viếng

Lễ vật bày vang tiếng tế văn

Khói hương nghi ngút khóc than

Linh hồn sầu cảm thế gian não nùng

 

Kiều nguyệt Nga thủy chung son sắt

Khi ra đi xếp đặt mọi đàng

Bạc tiền nhà cửa khang trang

Cho cha yên ổn thuốc thang đủ xài

 

Lục Vân Tiên thở dài ra vậy

Còn bây giờ nàng ấy ở đâu?

Lục ông thuật lại từ đầu

Chuyện đi triều cống Qua Oa nước người

 

Ở Tây Xuyên rã rời thể xác

Kiều tiên sinh hốc hác ủ ê

Triều đình giáng chức đuổi về

Tuổi già cô quạnh thôn quê một mình

 

Lục Vân Tiên đăng trình bên đó

Để tạ ơn bày tỏ đôi lời

Gọi là nhạc phụ suốt đời

Trăm năm trọn nghĩa với người tình xưa

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

26.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 29

 

Nào ai hay mới vừa thức dậy

Một sáng mai chợt thấy Vân Tiên

Kiều công rơi lệ khóc liền

Phiên nhung ngàn dặm sầu miên cuối trời

 

Cánh chim nhạn chơi vơi đôi ngả

Việt Hồ xa vàng đá phôi pha

Bây chừ chàng rể tìm cha

Mong ngày hội ngộ cả nhà đoàn viên

 

Oan trái thay hoàng thiên xanh thẳm

Chốn nhân gian ảm đạm đau lòng

Thương thay số phận long đong

Hoa trôi bèo dạt xuôi dòng tử sinh

 

Cõi âm cung điêu linh dương thế

Bởi vì sao sự thể oán hờn

Nầm non khao khát mẫu đơn

Sân vườn sớm tối chập chờn cỏ may

 

Chàng xin cha ở ngay bên đó

Luận văn chương đã có Kiều ông

Dùi mài kinh sử võ công

Sang năm nhâm tý chim hồng hộc bay

 

Đúng như vậy lời thày xưa dạy

Từ bắc phương chuột chạy ra đường

Tràng An con lại tựu trường

Hai ban văn võ phi thường trạng nguyên

 

Lệnh vua truyền Vân Tiên triều kiến

Quân xâm lăng tràn đến nước ta

Bây giờ nên đánh hay hòa

Thần xin quyết chiến giặc Oa đến cùng

 

Các tướng lãnh anh hùng chẳng hiếm

Trao thượng phương bảo kiếm ra quân

Ấn phong đủ mặt triều thần

Khen thay quốc trạng dấn thân trận tiền

 

Đại nguyên soái Vân Tiên tư lự

Trước bệ rồng tiến cử Hớn Minh

Nay vì án mạng ẩn mình

Giữa đường thấy chuyện bất bình ra tay

 

Có sức khỏe thẳng ngay thao lược

Luận binh thư mưu chước kém ai

Kém chi Hạng Võ thần oai

Chiêu an thu dụng tướng tài lập công

 

Trẫm chuẩn tấu tấn phong phó soái

Chuyện quân cơ tiến thoái tùy nghi

Cùng Vương Tử Trực một khi

Bày binh bố trận nhất thì quân sư

 

Ba khanh hãy nhẫn từ lương bổng

Lập đàn thề gióng trống minh tinh

Tế cờ  làm lễ xuất binh

Tiễu trừ hải tặc quên mình vì ta

 

Khải hoàn ca nước nhà trông đợi

Chớ phụ lòng mong mỏi muôn dân

Triều đình khí thế tam quân

Trịnh Hâm đào tẩu gian thần mưu toan

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

26.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

Trung Hiếu Nghĩa Hiệp

cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 30

 

Nhà sư trẻ hân hoan hội kiến

Trong trung quân tráng kiện oai phong

Tinh binh pháo lệnh thong dong

Một rừng gươm giáo quốc phòng uy nghi

 

Trước cửa thành kiên trì dụ địch

Hỏa tiễn bay trúng đích kinh hoàng

Thần Long Họa Hổ nghênh ngang

Hớn Minh vỗ ngựa chùy phang quá đà

 

Lũ man di kêu la oai oái

Đôi chùy đồng phó soái tung hoành

Hai tên tướng cướp hư danh

Bốn bề khói lửa tan tành ngói mây

 

Bỗng Cốt Đột cùng bầy yêu quái

Tung búa rùi hăng hái lạ lùng

Thân hình cổ quái nguyên nhung

Miệng hô thần chú hãi hùng cốt tinh

 

Không khinh xuất Hớn Minh lùi lại

Lục Vân Tiên từng trái phóng ra

Máu dê máu chó sát ma

Một hồi chống cự phép tà tiêu tan

 

Tướng Qua Oa bỏ tàn quân chạy

Ải Ô sào lửa cháy lan ra

Vân Tiên đâu dễ chịu tha

Đại đao chém tới đầu ma rụng liền

 

Treo đầu giặc tòn ten cổ ngựa

Tối mịt mùng rừng bứa cỏ gai

Ngọn đèn leo lắt nhà ai

Ô truy lần tới một hai cậy nhờ

 

Nàng Nguyệt Nga đợi chờ đằng đẵng

Ba năm trời cay đắng xót xa

Đêm nay dưới ánh trăng ngà

Lòng càng thểu não thương cha nhớ chàng

 

Nhờ lão bà cưu mang che chở

Chốn biên thùy chăng chớ mãi sao

Ngóng trông bầy quạ nghẹn ngào

Đêm nay Chức Nữ đêm nào Ngưu Lang

 

Bỗng có khách qua đàng thăm hỏi

Đứng đầu hồi tiếng nói nghe quen

Nàng càng kín cửa cài then

Lão bà mở cửa mon men ra ngoài

 

Tôi triều đình đặc sai dẹp giặc

Xin cụ cho tạm giấc đêm nay

Bà càng bối rối sợ thay

Nhìn trên bức vách ô hay chính mình

 

Chàng sinh nghi tấm hình ai vẽ

Con gái già non trẻ họa ra

Hỏi tên mới biết Nguyệt Nga

Bàng hoàng giây phút tôi là Vân Tiên

 

Thế mới biết thuyền quyên thục nữ

Trai anh hùng duyên nợ gì đây

Khúc nhôi kể lại đã đầy

Vợ chồng đoàn tụ vui vầy trăng thu

 

Chốn rừng xanh vi vu gió thổi

Chẳng gối loan nóng hổi làn da

Vân Tiên cùng với Nguyệt Nga

Ngại ngùng chi nữa lão bà cáo lui

 

*Nguyên tác: Truyện Lục Vân Tiên

27.2.2019 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen