Samstag, 28. November 2020

Lu Hà Và Hồ Dzech Chùm 2

 

Làng Cỏ Lều Tranh

 

Mẹ tôi sống âm thầm sáng tối

Đâu biết thời gian đổi khác rồi

Thu về lá rụng tả tơi

Dửng dưng non nước reo cười hả hê...

 

Lòng mẹ vẫn bộn bề khắc khổ

Thương đưá con dặm nẻo sơn khê

Bồ hôi thấm áo đầm đià

Lưng còng luống bắp dãi dề nắng mưa...

 

Mái tóc bạc lưa thưa lất phất

Luỹ tre xanh thống thiết vẫn buồn

Ngoài kia ca khúc khải hoàn

Ai về thăm viếng cô thôn xóm làng...?

 

Mặt trời đỏ bẽ bàng hiu quạnh

Mẹ Việt Nam mừng cảnh giang san

Hay sầu vạn cổ hoang tàn

Vinh quang hiển hách đâu tràn đến đây...?

 

Bao giờ hết đắng cay tủi hận

Lều cỏ tranh lận đận khổ đau

Cho hoa trở lại sắc màu

Gió xuân thổi tới chân cầu làng tôi..?

 

cảm tác thơ Hồ Dzech: Mái Lều Tranh

24.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Lòng Đau Nhức Nhối

 

Ngày không nắng đêm đừng mưa gió

Chỉ heo may càng nhớ người yêu

Mối sầu vào những buổi chiều

Nôn nao thoang thoảng bóng Kiều năm xưa

 

Tàu chạy chậm phải đâu quên bến

Đường vào ga lận đận đêm khuya

Bâng khuâng sao xuyến ô kià

Năm canh trằn trọc đầm đià sương rơi

 

Tôi lạc lối về nơi hoang vắng

Mảnh hồn thơ bảng lảng thu sang

Dưới chân lả tả lá vàng

Tình xa xăm lắm tôi càng muốn yêu

 

Thu năm ấy liu riu trời rét

Cầm tay nhau chẳng biết nói sao

Chia ly giọt lệ tuôn trào

Trùng dương cách trở đôi bờ thê lương

 

Miền sơn cước bi thương ảm đạm

Chung bầu trời thê thảm sông Ngân

Nưả vầng trăng mọc non ngàn

Lòng đau nhức nhối muôn vàn kim châm!

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Muà Thu Năm Ngoái

5.11.2012 Lu Hà

 

 

Lưỡng Lự Lửng Lơ

 

Nếu trót hẹn thì em đừng đến

Để lòng anh quanh quẩn trong sân

Nôn nao rạo rực bần thần

Ngó trông điếu thuốc cháy dần tàn tro

 

Anh thầm nói gớm sao nhớ thế

Em ngập ngừng nưã nhé đi em

Hơi tình âm ỉ êm đềm

Rơm vàng bén lưả men thêm cồn cào

 

Nếu không có dạt dào lưu luyến

Buổi sơ đầu thể hiện chi đâu

Mong manh nắng luạ phơi màu

Lửng lơ con bướm âu sầu cỏ cây

 

Cứ lần lưã đắng cay tình ái

Cho ngày mai tê tái em ơi!

Phù du bèo bọt nổi trôi

Tương lai vô định chân trời xa xôi

 

Tình chỉ đẹp khi đời dang dở

Tình mất vui khi no đủ dư thưà

Hàng hiên lã chã cơn mưa

Nhớ người trằn trọc cũng vưà năm canh

 

Càng lưỡng lự đầu xanh héo uá

Cứ lửng lơ con cá bơi xuôi

Ngàn năm... hờ hững... không thôi

Thuyền trôi không đỗ chơi vơi bến nào...?

 

cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Ngập Ngừng

11.10.2012 Lu Hà

 

 

 Máu Sôi Nghẹn Cổ

 

Những cơn giận tuôn trào nghẹn cổ

Xé nát đời đâu sá tanh hôi

Vẳng nghe hồn rít một thôi

Không gian mờ mịt bóng người lao xao

 

Vò nát ngực cấu cào rớm máu

Tay bấu tay chẳng chịu rời ra

Muôn nghìn tia lưả đục ngầu

Phọt ra từ mắt rung cầu chuyển mây

 

Rồi lặng đi chân mày tím huyết

Tất cả dồn nén hết cơn run

Xông lên quyết nhấn xuống bùn

Căm hờn thác dội nhãi đùn láng lai

 

Sùi bọt mép trần ai thê thảm

Phút điên cuồng ảm đạm não nề

Miễn sao cho được thuả thuê

Ai hay kiệt sức ê chề lại thương

 

Trời tĩnh lặng động lòng trắc ẩn

Cười miả mai nuối hận xót xa

Xuýt thiêu đốt cháy cả nhà

Củi than nguội lạnh là màu tro đen

 

Cơn điên loạn bao phen kiềm chế

Bởi trái tim lý trí bao la

Suối nguồn dàn duạ ta bà

Cam lồ mát dịu nhân hoà hận tan

 

Nén cơn giận bình an lặng sóng

Thi nhân ơi lồng lộng biển trời

Câu thơ đứng dậy giưã đời

Niềm vui hỉ xả nụ cười máu tan!

 

cảm tác thơ Hồ Dzech: Cơn Giận

25.10.2012 Lu Hà

 

 

Mênh Mông Sông Hồ

 

Tình vạn dặm ngậm ngùi thương nhớ

Người và tôi chưa tỏ mặt nhau

Trăng sao sương nhỏ chân cầu

Lênh đênh cồn cát biển dâu dãi dầu

 

Đời viễn xứ tình đâu thấu hết

Kiếp tiền duyên tha thiết vô cùng

Bao giờ nằm ngủ mơ chung

Mà nay cách trở muôn trùng xa xôi

 

Hồn đắm đuối bồi hồi da diết

Người đẹp chưa quen biết đã buồn

Tóc mây yểu điệu thon thon

Nụ cười chan chưá bồn chồn con tim

 

Rồi một buổi nghe tin người chết

Rũ hồn sầu giây phút mong manh

Đường về ngập bóng thu xanh

Tôi đem thơ ủ trên cành mù tang

 

Tôi quỳ xuống đốt nhang buồn thảm

Nấm mồ tàn ảm đạm đồi hoang

Hỏi người có nhớ tôi không

Phiêu diêu mây gió mênh mông sông hồ

 

Tình hoài mộng nghi ngờ để biết

Tôi hỏi lòng đôi mắt người ơi!

Phù du góc biển chân trời

Khói sương mờ ảo chơi vơi rã rời!

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Muôn Trùng

4.11.2012 Lu Hà

 

 

Nắng Rơi Trưa Hè

 

Lòng tôi bỡ ngỡ từ đâu

Dâng em hết buổi xuân đầu đoá hoa

Tơ vàng huyền lộng ý đau

Tôi là đưá trẻ nhạt màu trong nôi...

 

Vì nghe mộng vẳng ra lời

Đất thêu hoa nở vòm trời xanh tươi

Mong tìm lưá bạn sánh đôi

Dập dìu mai trúc vào đời ngõ xưa

 

Hiu hiu dưới những rặng dưà

Thuyền tre nằm ngủ bóng vưà nắng trưa

Dịu dàng tiếng hát xa đưa

Cuả người con gái mặn mà niên hoa

 

Bâng khuâng giọt lệ nhạt nhoà

Lời yêu thoang thoảng máu hoà vào tim

Để tôi mê mải đi tìm

Áo xanh dải luạ như chìm trong mây

 

Nụ cười ánh mắt chân mày

Mát lành che nưả đôi tay ngọc ngà

Nàng là tất cả muà hoa

Vén rèm mây cưả sơn ca tấu trời

 

Thời gian... bụi trắng bồi hồi

Giật mình gà gáy nắng rơi trưa hè

Thẹn thùng ảo não ê chề

Bóng hồn hun hút sơn khê nẻo nào...?

 

cảm tác thơ Hồ Dzech: Trong Nắng Trưa

26.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen