Samstag, 28. November 2020

Lu Hà Và Hồ Dzech Chùm 3

 

Ngày Mưa Dạo Ấy

 

Nhớ hồi dạo ấy năm xưa

Mái nhà lộp độp gió luà lưa thưa

Bất ngờ trời đổ cơn mưa

Lập loè chớp sáng nhạt nhoà mù sa

 

Gió tung ngọn mít giàn dưa

Nhà Hiền cách một gốc dưà đâu xa

Bắc loa tôi hỏi cơm chưa?

Hiền nghe không rõ đang trưa thôi mà...

 

Trời mưa rồi lại trời mưa

Đầy sân bong bóng gió đưa ngập tràn

Mơ theo dòng nước cũng tan

Chúng tôi đã lớn duyên dần héo hon...

 

Mấy muà mưa hết đòi cơn

Bóng Hiền áo trắng chập chờn hơi sương

Mộng hồn còn đọng vấn vương

Ai ngồi đếm mãi bọt thương bóng thưà...

 

Hơi mưa bóng nước mịt mù

Dây dưa đã đứt gốc dưà đã khô

Trập trùng cách trở đôi bờ

Trán nhăn tư lự giấc mơ lụi tàn...

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Mưa

5.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 Người Chị Cuả Tôi

 

Ngày xưa ấy thời tôi còn nhỏ

Đi lễ chuà quần áo xênh xang

Tôi đeo khánh bạc dâng nhang

Chị tôi hương nến đinh vàng mới mua

 

Chị lóng ngóng cúi đầu đảnh lễ

Có hai chàng trai trẻ đôi bên

"Lòng thành lễ vật đầu niên

Ra giêng tiểu muội hồn nhiên lấy chồng"

 

Chị phụng phịu má hồng ngây ngất

Ngúng nguẩy ra quên mất cả tôi

Vùng vằng chị đứng chị ngồi

Tam quan ngoài mái chị cười luôn luôn

 

Quẻ thần mách mà khôn đáo để

Số cuả nàng dâu rể đầy nhà

Chồng thương cùng bạc mái đầu

Phong lưu đàn hạc bốn muà nở hoa

 

Nay chị đã tuổi già xế bóng

Đời trầm luân cay đắng biết bao

Chị còn nhớ mãi điều mơ

Nắng mưa dầu dãi sương mờ khói trăng

 

Tôi thì cũng là chàng thi sĩ

Khói hương chuà nhân ái như xưa

Chuông vàng khánh bạc lưa thưa

Nỗi buồn thiếu vắng giọt mưa chiều tà

 

Chân đi đếm chuông chuà phảng phất

Tâm hồn tôi da diết nhớ nhung

Tuổi thơ nũng nịu theo cùng

Chị tôi ãm bế trập trùng nước mây

 

Mơ tuổi ngọc đắm say tha thiết

Đi lễ chuà cảnh vật ngây thơ

Chị tôi xuân nở hoa đào

Thời gian níu kéo nghẹn ngào xót xa...!

 

thơ cảm tác đọc thơ Hồ Dzech: Rằm Tháng Giêng

4.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Sáng Soi Nụ Cười

cảm tác thơ Hồ Dzếch: Cô Gái Việt Nam

 

Hỡi người con gái Việt Nam!

Sinh ra lận đận âm thầm khổ đau

Tình cô dầu dãi nắng mưa

Tháng năm chỉ biết âu sầu nhớ nhau

 

Xa nhau đuà rỡn bướm hoa

Má hồng cô để phôi pha nắng tàn

Khi vui trăng đã khuất ngàn

Con thơ bồng bế muôn vàn thương yêu

 

Thời gian môi thắm mĩ miều

Xôn xao sóng nước bến chiều hoàng hôn

Nghìn năm dằng dặc thu buồn

Huy hoàng không đủ nguồn cơn lệ tràn

 

Tôi tìm lại bóng trăng ngàn

Trở về đường cũ bước chân năm nào

Sắt son cô vẫn đợi chờ

Rau sam vẫn mọc chân rào cô ơi!

 

Vườn hồng mơ có xanh tươi

Gió xuân mơn trớn bông cười chim ca

Ruộng đồng luá chín bạc màu

Lòng cô rầu rĩ mái đầu héo hon

 

Hỡi cô gái Việt Nam buồn

Hy sinh hai chữ bảng son trọn đời

Nạm vàng để lại trăm nơi

Công dung ngôn hạnh sáng soi nụ cười!

 

13.6.2012 Lu Hà

 

 

 

Ta Không Thể Yêu Như Vậy

 

Ta không muốn khom lưng uốn gối

Nắn cung đàn tăm tối đợi em

Đêm mưa đợi bóng trăng thềm

Đẹp gì mấy sợi tơ mềm dối gian...

 

Thơ ngùn ngụt điêu tàn hương sắc

Máu tươi hoen thảm khốc màu cờ

Ái ân cuồng vọng mơ hồ

Đua chen nhầm bước bên bờ diệt vong...

 

Tim đau xót bi thương nhỏ lệ

Ánh bình minh tê tái tình yêu

Tưởng rằng vĩ đại cao siêu

Lên thay lưả sống tiêu điều muà thu...

 

Ta cười nó sắc màu vàng võ

Nhuộm giấc mơ và cả tương lai

Giật mình trằn trọc canh dài

Chập chờn ma quỷ tuyền đài thở than...

 

Hân hoan xé trăm ngàn mảnh giấy

Những vần thơ đầy đoạ linh hồn

Còn chi là những nụ hôn

Bóng em xa thẳm vùi chôn mộ sầu...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Ta Không Muốn

26.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Thơ Thẩn

 

Có người rất đỗi là thơ

Hồn thường đi vắng lơ mơ ảo huyền

Gót chân phiêu lãng thần tiên

Trần gian lảo đảo mặc nhiên hững hờ

 

Chàng ta làm toán để mơ

Thanh bằng thanh trắc lờ mờ trăng sao

Sông Tuơng lai láng đôi bờ

Sóng tình dào dạt ưá trào triều dâng

 

Thày cô nhắc nhở nhẹ nhàng

Anh này không khéo lỡ làng về sau

Phong trần dầu dãi mái đầu

Chàng trai tự nhủ sang giàu sá chi

 

Sự đời oan trái thị phi

Dửng dưng chàng vẫn lầm lỳ như không

Mê man lạc cõi thiên bồng

Cung đàn réo rắt mây hồng nôn nao

 

Gánh thơ lên hỏi Nam Tào

Níu tay Bắc Đẩu lao xao luận bàn

Kim Đồng Ngọc Nữ Thái Chân

Nghe thơ phách lạc bần thần ngẩn ngơ

 

Bút hoa muá tít ai ngờ

Thơ không kịp viết cánh đào bướm bay

Chập chờn ngây ngất đắm say

Canh gà thức dậy đắng cay cảnh đời.

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Người Thơ

2.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Trống Giục Nắng Vàng

 

Ngôi trường xao xuyến bồn chồn

Vôi xanh còn đó ngói son nét vàng

Làn hương thoang thoảng nhẹ nhàng

Gót sen áo trắng lâng lâng má đào...

 

Nụ cười say những ước mơ

Nhịp đời đẹp quá tôi sao kịp buồn

Ngả mình trên đám cỏ non

Tôi nguyền: Trọn kiếp giữ hồn văn thơ

 

Thảm nhung mấy bận xác xơ

Lá bàng rơi rụng bơ vơ bao lần

Xuân thu cánh hạc phù vân

Bạn trường mấy lưá tóc dần hết xanh

 

Hồn xưa réo rắt trên cành

Lá reo trên mặt hồ thanh lững lờ

Trưa im ảo não hững hờ

Nắng vàng thôi thúc tôi ngờ trống vang

 

Lòng tôi trỗi dậy bóng nàng

Thướt tha yểu điệu mơ màng xa xôi

Mà sao đôi ngả chia phôi

Chân đi nghe động bồi hồi xót xa...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Trưa Vắng

2.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen