Samstag, 28. November 2020

Lu Hà Và Hồ Dzech Chùm 1

 

 

Tâm Sự Cùng Tiên Sinh

tặng cố thi sĩ Hồ Dzech

 

Một bậc thiên tài động sấm vang

Hồn thơ lay động chốn thiên cung

Mà sao đời vẫn còn khinh bạc

Thiên hạ mù đui không mắt trông

 

Thiên phú bẩm sinh ngọc giữa đời

Chúng sinh chẳng thuận với lòng trời

Nên đời phải chiụ bao oan trái

Thi sĩ dập vùi thân xác trôi

 

Như ánh sao mai mọc giữa trời

Băng Hà thế kỷ cuốn tan đi

Thương ai tủi hận đời cơm áo

Tàn lạnh hương rơi một cuộc đời

 

Lũ chúng vô loài chẳng hiểu anh

Thờn bơn cóc nhái ngóng trời xanh

Văn thơ chen chúc đòi chia chác

Thống trị văn đàn mộng háo danh

 

Nó kẻ tự phong là chuá thơ

Hoàng thân tính ái chốn đui mù

Vinh quang một phút trao vương miện

Tủi nhục nghìn năm hận ưá trào

 

Hồ Dzech tiên sinh đi vắng xa

Lai sinh xin nhớ cõi ta bà

Câu thơ muôn thuở hồn sông nuí

Ngâm lại bài thơ phương thảo thê

 

Sao vội ra đi hỡi cố nhân

Cung đàn nửa gánh đứt tơ trần

Tài năng đang độ hoa đơm trái

Mà đã buông xuôi mộng chưả tròn

 

Anh đã đi về cõi ngàn cõi thu

Buồn trông mây gió cánh âu sầu

Chiều nay lại nhớ về quê mẹ

Hoài vọng Chiêu quân mộng hảo cầu

 

Tổ quốc bây giờ thật thảm thương

Văn chương thơ phú dở ương ương

Mấy thằng Tây rởm tranh nhau hót

Hiện đại cách tân mở thị trường

 

Hồ Dzech tiên sinh ở chốn nào?

Có nghe vương vấn vọng ngàn thu

Hạo sinh nguồn suối nuôi dân tộc

Trả lại giống nòi chính khí ca

 

Tôi có đôi dòng nhắn gửi anh

Sống là thể phách thác minh tinh

Hồn thơ đi hẳn còn lưu lại

Tâm sự cùng anh một chút tình

 

Tôi nhớ thương anh núi thái sơn

Ngập trong biển đỏ đảo hoang tàn

Lơ thơ vài đám hoa cỏ dại

Chẳng thẹn thiên thu một nỗi buồn...

 

Nếu chữ “ hy sinh” có ở đời

Tình thương em gái Việt nam ơi!

Nạm vàng cực khổ anh ca ngợi

Để lại trong lòng em gái vui!

 

2008 Lu Hà

 

 

 

Cô Gái Việt Nam Ơi!

 

Hỡi cô gái Việt Nam thơ mộng

Trót sinh ra vất vưởng não nề

Lớn lên lận đận thảm thê

Tình cô u uất ê chề canh thâu

 

Tôi biết lắm lòng cô chan chưá

Khi ở nhà yêu mẹ kính cha

Rồi mai cô lấy chồng xa

Một sương hai nắng dãi dầu tấm thân

 

Cô chẳng được ái ân trọn vẹn

Cả cuộc đời túng bấn sầu tư

Má hồng xuân tiết phôi pha

Ngày qua tháng lại bướm hoa lụi tàn

 

Bận tíu tít con đàn dắt díu

Nưả nụ cười líu ríu bống bang

Trách chi duyên phận dở dang

Nuối hoa tiếc ngọc bẽ bàng hoàng hôn

 

Tôi hồi tưởng tâm hồn thơ ấu

Tìm bóng cô một thuở xa xưa

Trở về làng cũ gió mưa

Đồng lầy nước ngập gốc dưà héo khô

 

Rau sam vẫn chân rào sau trước

Đàn gà con ngơ ngác ngẩn ngơ

Ao bèo luống cải bơ vơ

Sắt son cô vẫn đợi chờ mãi thôi

 

Xuân ý vị lau cười khóm miá

Lá thu vàng cổ độ trăng soi

Nhờ ai chăm sóc luá tươi

Miền quê heo hút bồi hồi sương rơi

 

Tôi muốn khắc muôn đời cảm tạ

Dấu vàng son cực khổ hy sinh

Bao cô gái Việt quê mình

Nụ cười tươi tắn chân tình nước non!

 

cảm tác từ thơ Hồ Dzech: Cảm Xúc

10.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Đợi Em

 

Nắng vàng xao xác bồn chồn

Nghe tim thấp thỏm nhịp buồn xa xôi

Cồn cào đi đứng không thôi

Mắt tìm xa tít chơi vơi nưả chừng...

 

Tôi mơ chân bước ngập ngừng

Áo chen lá thắm đường rừng mênh mang

Xôn xao hoa bướm nhẹ nhàng

Tình tôi bát ngát dở dang lỡ làng

 

Tôi chưa từng được ôm nàng

Sầu vương tê tái muộn màng thê lương

Nhẽ nào đất thánh Thăng Long

Ngày chia sáng tối tiếng lòng chưa reo?

 

Em quên để lá bay vèo

Cho tôi thơ thẩn chân đèo bơ vơ?

Đây rồi màu áo xanh lơ

Muà xuân bừng nở trái đào xinh tươi...

 

Long lanh đôi mắt em cười

Hôm nay vui thế bồi hồi chim ca

Gió ơi đừng mách kẻo mà...

Thơ tôi trót xé bóng tà chiều buông...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Buổi Hẹn

4.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Dừng Lại Đừng Về

 

Hãy dừng lại về làm chi nưã

Xứ rét run mưa đổ sương tràn

Thành xưa từng lớp điêu tàn

Đồng hoang cỏ dại muôn vàn lá rơi!

 

Khóc di ảnh một thời xưa vắng

Tiếng quạ kêu bảng lảng góc trời

Nước non xơ xác xa vời

Mắt say cờ máu tả tơi mịt mờ...

 

Chân lảo đảo hai bờ hưng phế

Tiếng hờn căm vỡ xé không trung

Gươm bay sáng loáng một vùng

Trông nhau tủi hận não nùng bi ai

 

Mơ gió  lộng chương đài thuở trước

Hoa máu rơi trói buộc buổi nay

Hững hờ nghe tiếng ca bay

Đất thơm rên rỉ những ngày vào thu...

 

Tim thổn thức dãi dầu mưa nắng

Màu vàng son cay đắng trôi đi

Âm u ma quỷ thầm thì

Côn trùng ão não rầm rì gần xa...

 

cảm tác thơ Hồ Dzech: Về Làm Chi Nưã

26.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Giở Trang Sách Cũ

 

Đêm nay lần giở sách xưa

Từng trang áp bức cũng thưà khổ đau

Tổ tiên quằn quại dãi dầu

Nắng mưa tầm tã mái đầu bạc phơ

 

Đồng bào sớm tối xác xơ

Sương rơi đầu ngõ mịt mờ thực dân

Mộng đời ta đã tan dần

Cuốn theo làn gió bần thần ngẩn ngơ...

 

Giật mình toát hận ra thơ

Hồn đau run rẩy tưởng mơ bóng cờ

Dấu ghi quốc nhục ơ hờ

Vinh quang nào sạch vết nhơ phong trần...

 

Nước non non nước lụi tàn

Tương lai mờ mịt máu tràn biển đông

Giang sơn vạn đại hư không

Bồng bềnh hoang đảo đại đống máu tươi...

 

Một đàn dắt díu khóc cười

Tình yêu vùi dập chơi vơi nưả chừng

Dở khôn dở dại điên khùng

Nưả người nưả ngợm hãi hùng hồn ma

 

Canh khuya trang sách ướt nhoà

Phế hưng dấu bụi quê nhà mờ phai

Bóng hình lăng tẩm miếu đài

Tuyệt nhiên định phận canh dài thiên thư...!

 

cảm tác thơ Hồ Dzech: Trang Sách Xưa

26.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Hồn Đã Say Thơ

 

Hồn thi sĩ mê say tha thiết

Ôm cây đàn chữ bật tiếng thơ

Đem mình choáng hết bơ vơ

Ngất ngây khúc nhạc đôi bờ sông Tương

 

Hồn điên ép sầu vương âm hưởng

Uống si mê cuồng vọng thế nhân

Cung Hằng thổn thức trần gian

Đầy trang suối chảy non ngàn ánh sao

 

Chìm trong nhớ ngẩn ngơ thực tại

Bước chân đi tê tái tương lai

Tim yêu gói xuống tuyền đài

Nỡ quên tất cả trần ai não nùng

 

Thân bám víu trập trùng biển cả

Con thuyền đời muôn ngả xót xa

Sao băng lời toả sáng loà

Phôi phai thế sự nước hoa nhân tình

 

Ta sẽ chết cho hình bóng ảnh

Núi sông thiêng quang cảnh điêu tàn

Thơ kêu ra tiếng khóc than

Bao đời khổ cực trăm ngàn đắng cay...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hồ Dzech: Say Thơ

26.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen