Nhớ đồi Tím Hoa Sim
kính tặng nhà thơ Hữu
Loan
Gió sớm hương về sợi nắng
thu
Bâng khuâng tâm dạ giọt
sương tà
Thương chàng thi sĩ
dòng sông mã
Nhớ vợ hồn ma hẹn bóng chờ
Nước mắt thành sông suối
đã lâu
Nỗi niềm đau khổ suốt
canh thâu
Trái tim thi sĩ tình
trong trắng
Hồn đã ghi sâu tấm mộng
đầu
Tôi đọc bài thơ của Hữu
Loan
Tấm lòng thương vợ hỡi
thi nhân
Gọi anh như thuở ngày
xưa đó
Khắc khoải trong tim một
nỗi buồn
Tức tưởi người đi tiếng
nghẹn ngào
Thương anh vệ quốc cuả
ngày xưa
Hành quân ngang trái
muà sim chín
Tím cả lòng anh những
xế tà
Mái tóc còn xanh ửng
má đào
Tình nàng dấu kín lúc
khi nào?
Mẹ cha dạm hỏi mà chẳng
biết
Như quả tim non trái
chín muà
Từ chiến khu ba anh đã
về
Không đòi áo cưới gái
làng quê
Hương thơm giản dị màu
sim tím
Thơm mái tóc xanh hẹn
nỗi thề
Mấy ngày nghỉ phép cưới
là đi
Đọng lại môi anh một nụ
cười
Thương em gái nhỏ chiều
quê ấy
Trằn trọc mưa rừng nhớ
mãi thôi
Anh biết làm sao được
hở trời
Dòng sông rờn rợn quấn
em đi
Lưả tình đôi lưá muà
sim chín
Chẳng trọn tuần trăng
hẹn lỗi rồi….
Anh chạy về thăm bóng
xế tàn
Mẹ ngồi mộ tối khóc
thương con
Bình hoa ngày cưới tàn
đông lạnh
Mái tóc còn xanh búi
chưả tròn
Số kiếp loài người bạc
thế sao?
Thương anh vệ quốc thuở
khi nào
Phu thê chăn gối chưa
tròn tháng
Mà đã âm dương cách trở
sầu
Nặng nghĩa ân tình ôi
thế nhân
Bài thơ muôn thuở nấc
nguồn cơn
Thương đau cho dấu đồi
sim tím
Nhớ hẹn chiều quê lúc
xế tàn
Nếu phải một đời đi vắng
xa
Tình quê Nam Việt vẫn
bao la
Hôm nay ngồi đọc đồi
sim tím
Vương vấn lòng ai nỗi
nhớ nhà….
24.8. 2008 Lu Hà
Thắp
Nén Hương Sầu
chuyển
thể thơ Hữu Loan: Màu Tím Hoa Sim
Phận
là gái ba anh bộ đội
Xa
gia đình sớm tối chiến khu
Em
trai bé bỏng ngây thơ
Vẫn
chưa biết nói mẹ già em thương
Tôi
Hữu Loan người chồng vệ quốc
Đợi
chờ em mái tóc còn xanh
Kết
hôn ngày đẹp tháng lành
Không
đòi áo cưới, yêu anh trọn đời
Tôi
tranh thủ mấy hồi vội vã
Đôi
giày đinh tầm tã hành quân
Bùn
lầy lưá tuổi đang xuân
Em
cười xinh xắn nồng nàn ngất ngây
Chàng
độc đáo em say chới với
Tình
vợ chồng đắm đuối yên vui
Cưới
xong buồn bã hên sui
Mấy
ngày nghỉ phép ngậm sang ngang
Cứ
ái ngại tào khang nồng thắm
Gái
có chồng ảm đạm hành trình
Cuộc
đời vệ quốc chiến binh
Biết
đâu vĩnh biệt khi mình hy sinh?
Cũng
khối kẻ rập rình núi đỏ
Nắm
xương tàn cổ độ trăng thu
Linh
hồn lạc lối thâm u
Tìm
người vợ trẻ mịt mù bi ai
Nhưng
không chết người trai từng trải
Mà
chết người em gái hậu phương
Em
tôi một buổi bên sông
Cuốn
trôi rờn rợn thê lương phũ phàng
Tôi
xin phép về làng thăm mộ
Mẹ
tôi ngồi bên hố thương đau
Chiếc
bình hoa cưới úa màu
Muội
tàn bám lạnh dãi dàu năm xưa
Thương
mái tóc vẫn chưa tròn búi
Vội
ra đi buồn tủi cơ hàn
Ái
ân chưa trọn trăng tuần
Để
anh côi cút tấm thân phong trần
Vẫn
chưa thuả lời trăn ý trối
Dặn
gì nhau lần cuối em ơi!
Ngày
xưa đồi tím sương rơi
Áo
em cũng tím lòng tôi ngẹn ngào
Tôi
nhớ lại đèn khuya huyền ảo
Một
mình em vá áo cho chồng
Miệt
mài suốt cả đêm trường
Bát
cơm miếng nước tình thương dạt dào
Chiều
Đông bắc trời sao u ám
Ba
người anh thê thảm bi thương
Cái
tin em gái trôi sông
Đi
nhanh hơn cả lấy chồng mừng vui!
Gió
thu sớm ngậm ngùi mây nước
Dòng
sông quê bạc phước trăng tàn
Em
trai mới lớn hỏi han
Ngỡ
ngàng ảnh chị lệ tràn mãi thôi
Gió
hiu hắt mây trời hờ hững
Chiều
hành quân qua những đồi sim
Cỏ
vàng héo uá trong tim
Nỗi
buồn day rứt im lìm bước đi
Muà
sim chín thầm thì tha thiết
Cảnh
chiều hoang biền biệt Ninh ơi!
Ai
hò biển lá xa xôi
Vô
tình ác ý giưã đời thương đau...
Chiều
hoang tím vàng thu chẳng dứt
Tôi
ngân nga da diết lời ca
Áo
anh sứt chỉđường tà
Vợ
anh chết sớm mẹ già chưa khâu...
Muà
sim chín càng đau rớm lệ
Gió
thông reo kể lể hồn thơ
Nấm
mồ cỏ dại bơ vơ
Có
ai thắp nén hương mờ cho tôi!
20.3.2010
Lu Hà
Tình Quê
chuyển thể thơ Hữu
Loan: Hoa Luá
Hương ngào ngạt đồng
xanh hoa luá
Đôi mắt nhung chan
chưá người ơi!
Mênh mông thăm thẳm
chân trời
Cay đa giếng nước bồi
hồi tình quê
Trải gió bụi sơn khê vạn
nẻo
Nhạc quê hương cổ độ
trăng lên
Xôn xao chim chóc vang
rền
Lời ca như thể bên triền
suối reo
Gió thu sớm vi vu
thánh thót
Để lòng anh tha thiết
hội muà
Đánh đu vật trụi cuộc
cờ
Dân ca quan họ mặn mà
đắm say
Trai với gái thôn Đoài
thôn Thượng
Ván thăm thuyền một mảng
trầu cau
Yêu nhau cởi áo cho
nhau
Về nhà dối mẹ qua cầu
gió bay...
Núi bát ngát sông đầy
hương nội
Khói sương lam phủ mái
nhà tranh
Ngân Hà một khoảng trời
xanh
Mười mong chín nhớ cho
mình yêu nhau
Cầm bàn tay đậm đà ân
ái
Tuổi hai mươi một trái
tình si
Ngực căng mắt biếc xa
xôi
Tràn đầy nhưạ sống tuổi
đời trắng trong
Em yêu thương hiền
lương đắm đuối
Như quê hương đọng mãi
trong tâm
Tào khang trọn nghiã
tình thâm
Răng long tóc bạc thì
thầm thông reo!
22.3.2010 Lu Hà
Bác Hữu Loan Ơi !
chuyển thể thơ Hà
Phương: Giận Bác Hữu Loan
Cháu giận Bác ra đi vội
vã
Để cho đời nức nở
thương đau
Bên đồi sim tím hoang
vu
Mưa ngâu sùi sụt nụ
hoa đầu muà
Đồi sim tím âu sầu năm
tháng
Giưã đất trời lãng
đãng sương rơi
Thương yêu nhớ vợ u
hoài
Bến sông hoa nở ngậm
ngùi em ơi!
Cõi trần tục tỉ tê
khâm phục
Một đời người khổ cực
bi thương
Đoạ đầy Tố Hữu bất
lương
Đấu tranh giai cấp thù
riêng vợ chồng
Vợ Tố Hữu mặn nồng
duyên cũ
Nhớ Hữu Loan món nợ
thâm tình
Tiểu nhân sủi bọt râu
xanh
Ghen tuông rờn rợn tử
sinh phong trần
Cháu khóc bác Hữu Loan
thuở nọ
Buổi loạn ly điên đảo
trần ai
Biển dâu một cuộc vơi
đầy
Cam lai khổ tận giưã đời
thương đau
Đồi sim tím muà hoa
ngào ngạt
Gió vi vu tha thiết
người ơi
Linh hồn ở chín tầng
mây
Bồng lai bột hải cõi
trời vân du!
29.3.2010 Lu Hà
Vịnh Hữu Loan
kính hoạ
Cuộc thế tàn suy trọn
kiếp đời
Anh thư tiết tháo thuở
dong chơi
Tâm hồn thi sĩ hoàng
hôn thảm
Đồi tím hoang vu gió vẳng
lời
Rờn rợn trăng soi dòng
nước chảy
Bơ vơ tăm cá cánh bèo
bơi
Trúc mai tùng bách còn
xanh nở
Ngào ngạt hương thơm
cúc giưã trời
Xin lỗi: Bài hoạ này
tôi quên ghi tên tác giả gốc ai đó trên mạng
20.3.2010 Lu Hà
Linh Hồn Siêu Thăng
hoạ thơ Bảo Trí và Phước
Bạch: Hoa Sim Tím
Siêu thăng biền biệt
cõi trần ai
Đồi vắng vi vu gió bụi
dài
Văn bá xót xa đời cát
sĩ
Thi nhân thương cảm kiếp
hoa cài
Suối vàng chờ đợi
sương mờ ảo
Dương thế còn đâu khói
mộng đài
Thôi nhé từ nay hồn hết
khổ
Màn đêm giun dế khóc
bi ai.
Chú thích:Thơ viết tiễn
đưa linh hồn nhà thơ Hữu Loan
21.3.2012 Lu Hà
Ngàn Năm Vẹn Tròn
trả lời thi sĩ Vương
Ngọc Minh
Ông Hữu Loan bước vào
lịch sử
Bởi cuộc đời sầu tủi
bi thương
Giưã bầy lang sói điên
khùng
Tinh thần kẻ sĩ ngang
tàng có hay?
Cõi trần thế si mê tăm
tối
Ánh hào quang chói lọi
mấy ai?
Hữu Loan là một con
người
Trái tim lương thiện
ngậm ngùi khổ đau
Màu sim tím xót xa nhỏ
lệ
Mái nhà tranh bi lụy
tình quê
Xanh lam dặm nẻo sơn
khê
Ru hồn dân tộc tái tê
nỗi niềm
Thương Hữu Loan thương
luôn màu tím
Tình vợ chồng đỏ thắm
dân gian
Cái hay là bởi chữ tâm
Từ trong nghệ thuật
ngàn năm vẹn tròn…!
21.3.2010 Lu Hà
Hoàng Hôn Màu Tím
cảm hứng bài hát của
Anh Bằng: Chuyện Hoa Sim
Ôi những buổi hoàng
hôn sim tím
Chiều hành quân buồn lịm
lòng tôi
Đôi chim xao xuyến bồi
hồi
Mây bay tao ngộ nổi
trôi cánh bèo
Ngày xưa ấy trong veo
dòng suối
Mắt nai xinh đắm đuối
yêu tôi
Tóc chưa tròn búi than
ôi!
Ra đi biền biệt núi đồi
mù sương
Người vệ quốc chiến
trường đây đó
Thương vợ hiền bé nhỏ
sầu đông
Mảnh mai mưa nắng cánh
đồng
Tử thần lôi cuốn dòng
sông phũ phàng
Nghe gió bấc bóng nàng
chấp chới
Mỗi đêm về vời vợi hồn
trinh
Nghẹn ngào màu áo trắng
tinh
Đầm đìa má phấn tâm
tình bi ai
Sao không chết chàng
trai khói lửa
Mà chết nàng thiếu nữ
tuổi xuân
Ái ân chưa trọn trăng
tuần
Quê hương rời bỏ hóa
thân bụi hồng!
* Nhạc phỏng theo thơ
Hữu Loan
31.10.2017 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen