Montag, 19. Oktober 2020

Lu Hà Và Hà Thượng Nhân Chùm 4

 

Đường Xa Ngàn Trùng

kính tặng thi lão Hà Thượng Nhân

 

Khẳng khiu thắp ngọn nến quan

Không gian ảm đạm quỷ thần khóc than

Canh khuya khí lạnh vô vàn

Nỗi niềm thương nhớ Thượng Nhân u sầu

 

Chân chì tuổi hạc chín ba

Quê hương mây thảm nhạt nhoà sương rơi

Vào ra tưạ cưả đứng coi

Hoàng hôn Mỹ Quốc ngậm ngùi châu sa

 

Đùng đùng một thuở can qua

Giang sơn định mệnh cơ đồ biến suy

Dép râu mũ cối vu hồi

Miền Nam quê mẹ biển khơi bão bùng

 

Heo may lá rụng thu vàng

Kẻ đi người ở dạm trường chia ly

Phiêu diêu hồn lạc sìn khê

Đêm nay có biết tìm về bên cha ?

 

Linh sàng leo lắt đèn hoa

Chập chờn ảo mộng đường xa ngàn trùng...!

 

13.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Giấc Mộng U Hoài

Kính tặng Thi Lão Hà Thượng Nhân

 

Bông sen rực rỡ cánh vàng

Trái tim đỏ thắm tình thương nhân loài

Thượng Nhân dang dở cuộc đời

Bàn cờ thế cuộc giống nòi lầm than.

 

Ra đi trăng núi sương ngàn

Biển khơi lồng lộng muôn vàn sầu tư

Hải Âu cánh trắng bơ vơ

Thuyền trôi theo lái bến bờ tử sinh.

 

Chín ba bạc mái đầu xanh

Phong trần cổ lụy chiến chinh một thời.

Thương nhau chỉ biết thở dài

Ba chìm bảy nổi cõi người phù du.

 

Niềm tin thiên Chuá bao la

Ngôi hai thỉnh nguyện âu sầu chưá chan

Gia đình bạn hữu xa gần

Góc trời Mỹ Quốc trăm ngàn xót xa !

 

Âm dương đôi ngả mịt mù

Tình cha nghiã mẹ biết đâu mà về

Dạm trường muôn nẻo sơn khê

Gió bay thoang thoảng não nề lao xao!

 

Mênh mông sóng vỗ rì rào

Giấc mơ hồn gọi nghẹn ngào canh khuya

Sông Hương bến Ngự Nam Giao

Bồng bềnh sáu nhịp lệ trào hồn mơ

 

Sài Gòn Chợ Lớn cố đô

Kinh thành thất thủ nhạt nhoà mưa rơi

Ngổn ngang xác chết thân phơi

Vành tang khói trắng tả tơi rụng rời !

 

Tỉnh ra giấc mộng u hoài

Xót thân lữ khách ngậm ngùi nhớ con

Tim già máu ửng sắt son

Chuông reo văng vẳng giang sơn vọng hoài!

 

14.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Không Thể Nào Ngờ

 

Người quay gót trở về với giặc

Vậy từ nay tan tác chữ tình

Chỉ vì quyền lợi mưu sinh

Máu xương chẳng tiếc quên mình như xưa

 

Người về để hoá thù thành bạn

Chẳng sượng sùng dày dạn gió sương

Dân lành oán hận thê lương

Người đâu đếm xiả quê hương giống nòi

 

Bao đau đớn ngậm ngùi chua chát

Bởi thế thời bi đát tả tơi

Tưởng rằng sát cánh suốt đời

Lưu đày xứ lạ cùng chơi ván cờ...

 

Lật thế nước cơ đồ tiên tổ

Nào ngờ đâu người sợ tuổi già

Ươn hèn húp bát canh chua

Đô la nặng túi tiền chuà đè vai

 

Ta thực sự thở dài ngán ngẩm

Tiếng tự do thê thảm đứt hơi

Cà sa còn vấy máu tươi

Nhục cây thánh giá nặng lời nước non

 

Sao có thể là con dân tộc

Chén rượu hồng lạc bước sang ngang

Thẹn lời thề dưới ánh trăng

Mài gươm phục quốc âm vang một thời

 

Ta còn biết nói gì thêm nưã

Càng nói ra tâm dạ chán chường

Cúi đầu tủi hận bẽ bàng

Xông pha khói lưả ngang tàng còn đâu?

 

Kẻ đào ngũ đầu râu trắng xoá

Vạn cốt khô thơ cũ đoạn trường

Nghiã tình đoạn tuyệt bi thương

Quay lưng muối mặt non sông bạn bè...

 

cảm tác thơ Hà Thượng Nhân: Tiễn Người, Ta Khóc

Viết tặng Nguyễn cao Kỳ

24.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Nhớ Lời Bố Dặn

chuyển thể thơ Tố Nguyên " Khóc Bố Hà Thượng Nhân "

 

Con nhớ bố đèn khuya hiu hắt

Hồn phiêu diêu chẳng biết nơi nao

Muà thu gió thổi lao xao

Thì thầm giọng nói nghẹn ngào lệ rơi!

 

Bố đã nói một ngày tớ chết

Cậu đừng buồn thảm thiết làm chi

Đời như cánh hạc bay đi

Đàn ngang cung đứt biển khơi trập trùng

 

Lầu Hoàng Hạc trăng suông cổ độ

Bãi cát pha Anh Vũ còn đây

Thuyền thơ Thái Bạch vơi đầy

Thịnh Đường sống lại tháng ngày nỉ non

 

Nơi trần thế ta nên phóng khoáng

Giữ tâm hồn trong trắng cậu ơi!

Đừng nên phiền não làm gì

Lời qua tiếng lại lạc loài thị phi

 

Bọn bồi bút tay sai chúng nó

Cứ lao nhao bảo bố tào lao

Hồn thơ bút pháp tầm phào

Nên con không chịu mày tao diễn đàn...

 

Bố tâm sự chưá chan nhân thế

Nghe lời khuyên thấm thiá tình đời

Con xin bỏ hết sân si

Theo chân thiện nhẫn thảnh thơi sang bờ.

 

19.10.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Vấn Vương Bên Mồ

Cẩn bái cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

 

Bàng hoàng tin bác ra đi

Đất trời ảm đạm bồi hồi nhớ thương

Giai huynh tứ hải bốn phương

Bạn bè văn hữu guê hương ngọt bùi

 

Họ hàng con cháu sụt sùi

Sương rơi lã chã ngậm ngùi hoàng hôn

Đêm rằm trái chín trăng tròn

Thoát lià khỏi gốc linh hồn về đâu?

 

Trùng dương dào dạt bao la

Đường lên cõi Chuá hay là Tây Thiên

Than ôi! Thế tục ưu phiền

Non sông ta vẫn triền miên u sầu

 

Cuộc đời chinh chiến phôi pha

Trán nhăn tư lự xót xa anh hùng

Bốn vùng chiến thuật vẫy vùng

Bàn cờ thế cuộc thê lương não nùng

 

Cảm thông một nén hương lòng

Tình người viễn xứ vấn vương bên mồ!

 

12.11.2011 Lu Hà

 

 

 

 

Thơ Tế Linh Hồn Hà Thượng Nhân

chuyển thể thơ Trường Giang: Khấp Điếu Thi Lão Hà Thượng Nhân

 

Thái Bình Dương buổi chiều tà

Cả vùng cảnh vật nhuốm màu cát pha

Thi đàn Bắc Đẩu băng hà

Cung thương thổn thức nhạt nhoà lệ rơi!

 

Bạn bè chiến hữu khắp nơi

Cùng chung thống khổ một thời đã qua

Sớt chia san sẻ khoai tù

Thiên thu nhất nhật trầm tư u hoài

 

Đoạ đầy khổ tận cam lai

Lao lung năm tháng kéo dài chẳng tha

Lời thơ chính khí năm xưa

Động viên an ủi mặn mà chưá chan

 

Đòn thù bạc đãi bất nhân

Hai vai chịu gánh trăm ngàn hiểm nguy

Dãi dầu mưa nắng đắng cay

Không ham danh lợi thẳng ngay mọi đàng

 

Quyết không áo tiá khăn vàng

Bán hồn cho quỷ bẽ bàng lương tâm

Mặc cho nước đục cát lầm

Thủy chung sau trước Miền Nam cộng hoà

 

Mây đen bao phủ quê nhà

Sục sôi ưá máu đỏ màu trái tim

Gian manh quỷ quái nhấn chìm

Mười năm tù ngục nỗi niềm lao đao

 

Xa quê lòng những nghẹn ngào

Thương dân nhớ nước khác nào dao đâm

Bác ơi! Dứt bỏ tình thâm

Vợ hiền vò võ âm thầm canh thâu

 

Cháu con vật vã âu sầu

Anh em họ mạc đỏ ngầu vành mi

Ô hô! Sao vội ra đi

Bài thơ dang dở ngậm ngùi trần ai

 

Âm dương cách trở xa xôi

Cố hương thăm thẳm biển khơi trập trùng

Hay rằng: Giận kẻ bất lương

Buôn dân bán nước hận phường việt gian

 

Thả câu đục nước tranh ăn

Gục đầu tư lợi chó săn lạc loài

Hôm nay bác đã đi rồi

Cõi tiên thoát tục bồi hồi trần gian

 

Duỗi tay vứt bỏ duyên căn

Hoàng hôn bóng rủ chưá chan lệ tràn

Đàn Ngang Cung đã quy thần

Đi mây về gió trăng ngàn thiết tha

 

Ô hô! Thương nhớ xiết bao

Tiên sinh ơi hỡi bây giờ ở đâu?

Đường đi sáu nẻo ta bà

Gập ghềnh Tây Trúc hay là biển khơi

 

Nếu như bác đã về trời

Hồng ân Thiên Chuá cho người Việt Nam!

 

13.10.2011 Lu Hà

 

 

 

 

 

Cưỡi Hạc Quy Tiên

cảm tác khi đọc thơ Trần Thiện Hiếu

 

Ấy chết cụ Hà đã chín ba

Cuộc đời chinh chiến gió mây qua

 Xót xa cố quốc mưa vần vũ

Để lại cho đời những tứ thơ...

 

Con cháu ngậm ngùi sao chẳng nhớ

Thù nhà nợ nước gánh trên vai

Nam nhi tuấn kiệt năm châu lục

Nuôi dưỡng tinh thần có mấy ai?

 

Tuổi hạc chân chì vui tuế nguyệt

Bạn bè thi hữu áng thơ văn

Sinh ly tử biệt còn xao xuyến

Yêu nước thương nòi dạy cháu con !

 

Trời Phật thiêng liêng tình hiển lộ

Bệnh xơ lão hoá vượt giang đầu

Cuồng phong giông tố xin nhường bước

Thong thả thuyền trôi cập bến bờ...

 

Thi Sĩ ngông cuồng xưa đến nay

Phù du trọn kiếp bọt bèo trôi

Công danh nam tử ai chăng tá?

Cưỡi hạc quy tiên hẹn tháng ngày...

 

12.8.2010 Lu Hà

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen