Montag, 19. Oktober 2020

Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 4

 

Đêm Hợp Cẩn

 

Đường tơ sợi chỉ ánh trăng

Bao nhiêu châu ngọc sao bằng tối nay

Dạt dào ân ái đắm say

Cô dâu chú rể vơi đầy nỉ non

 

Kim bôi hợp cẩn tân hôn

Đêm nay khai mạc bồn chồn ngẩn ngơ

Chưá chan dàn duạ sững sờ

Mùi thơm nhưạ mật trái đào nôn nao

 

Sóng tình cuộn cuộn xô bờ

Tôi e lạc lối mịt mờ sương bay

Như làn gió thoảng trong mây

Không còn ý vị chớm ngày nụ hoa

 

Còn đâu ong bướm buổi đầu

Thướt tha bóng liễu dưới cầu trong veo

Cá bơi chiếc lá trôi vèo

Nỗi buồn tê tái bến nghèo giai nhân

 

Cô liêu một gánh phong trần

Gian lều ảm đạm lệ tràn bờ mi

Côn trùng rên rỉ thầm thì

Nhà ai đám cưới rầm rì canh khuya...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Tối Tân Hôn

15.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Luá Vàng Nắng Chan

chuyển thể thơ Hàn Mạc Tử. Muà Xuân Chín

 

Mơ màng khói ửng sương tan

Nhà tranh đôi mái nắng xuân chín vàng

Gió trêu áo biếc ngỡ ngàng

Dưới giàn thiên lý có chàng dạo chơi...

 

Xanh tươi sóng cỏ gợn trời

Thướt tha thiếu nữ trên đồi mấy cô

Xuân xanh nghe tiếng ai hò

Ngày mai có kẻ qua đò sang ngang...

 

Theo chồng bỏ dở nắng vàng

Trong lòng hổn hển dở dang lỡ làng

Thầm thì tre trúc nhẹ nhàng

Yến oanh khúc khích bẽ bàng thơ ngây...

 

Khách xa tủi hận đắng cay

Bâng khuâng tâm trí còn say bến làng

Năm nay chị ấy bên đàng

Kĩu ca kĩu kịt luá vàng nắng chan...?

 

5.3.2012 Lu Hà

 

 

 

Mảnh Hồn Bơ Vơ

 

Sức đã kiệt máu tươi cũng cạn

Trút hồn đau lận đận bơ vơ

Nhạt nhoà trong gió sương mờ

Lang thang khắp nẻo biển mù bến mơ

 

Hồn còn nhớ biết bao người nưã

Đẹp kiêu sa một thuở bồi hồi

Giờ đây hấp hối chia phôi

Hồn lià khỏi xác về nơi chốn nào?

 

Nghe nức nở bơ phờ mệt mỏi

Hồn hết rồi đắm đuối thương yêu

Còn đâu vào những buổi chiều

Thướt tha chan chưá dáng Kiều cười tươi

 

Sầu vô hạn rã rời cây cỏ

Còn em sao chẳng có chút gì

Xôn xao ong bướm thầm thì

Côn trùng rên rỉ đầm đià hạt mưa!

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Trút Linh Hồn

16.15.2012 Lu Hà

 

 

 

Tôi Lạy Thời Gian

 

Còn đâu tráng lệ dáng hình

Thơm tho mùi vị minh tinh ái tình

Ít nhiều hơi hám kiên trinh

Ngàn thu phảng phất trúc xinh biên đình

 

Bụi mù gió nhẹ viễn trình

Hồn xưa từ ấy đưa mình dời xa

Hư vô bạc bẽo sa bà

Cánh chim mất dấu chân cầu rêu phong

 

Chỉ còn tinh tú mênh mông

Trăng sao bất diệt bướm hồng xôn xao

Tây Thi thổn thức nghẹn ngào

Mê tơi vẻ đẹp dạt dào biển xanh

 

Ngư trầm nhạn lạc xuân cành

Hỏi bao nhiêu tuổi năm canh tủi hờn

Đêm nghe sóng dội trào cơn

Thời gian âm ỉ thương hồn thơ bay

 

Chắp tay luân chuyển vơi đầy

Mỹ nhân một thuở đắm say ân tình

Phũ phàng bóng quỷ rập rình

Lều tranh hăm doạ thình lình dẫn đi...

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Thời Gian

16.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Trăng Lên

 

Trăng lên bốn mặt mơ màng

Mình ta thức giấc bẽ bàng canh thâu

Leo song bóng nguyệt xoa đầu

Hằng Nga sờ sẫm âu sầu thở than

 

Gió thu lọt cưả mài chăn

Hoa rơi đẫm lệ tiếc thân lụi tàn

Ngoài vườn giun dế dạo đàn

Công danh sự nghiệp muôn vàn đắng cay

 

Nôm na cung điệu ưá đầy

Bốn muà ảm đạm tháng ngày buồn tênh

Bâng khuâng tâm sự bồng bềnh

Dìu nhau xuôi ngược lênh đênh biển hồ

 

Hồn rời khỏi xác bơ vơ

Vi lô lau lách bên bờ trầm luân

Lang thang khắp nẻo trần gian

Trăng thu vằng vặc non ngàn vực sâu...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Đêm Không Ngủ

15.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Ưu Phiền Là Anh

 

Gió xuân rồi gió hạ về

Tình anh gởi gắm tràn trề hương quê

Mấy lần hồi hộp đê mê

Trên đường cái rộng thuả thuê dáng hình

 

Thướt tha yểu điệu cô mình

Trúc xinh xoã tóc bên đình bóng êm

Trăng ngà sóng sượt từng đêm

Hồn anh thơ thẩn nỗi niềm bao la

 

Thùy dương lả lướt mượt mà

Bên này  rặng liễu trông qua dạt dào

Vướng mùi sen ướp say mơ

Chao ôi da diết lờ mờ làn môi

 

Sóng lòng dồn dập chơi vơi

Thấy anh hoa nở nụ cười thắm duyên

Thời gian em lớn dần lên

Lòng riêng dấu hận ưu phiền là anh...

 

Yến oanh trêu tức trên cành

Hoàng hôn lầm lũi trời xanh ngậm sầu

Nắng mưa dầu dãi mãi đầu

Lá vàng rơi rụng chân cầu buồn trôi...!

 

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Âm Thầm

19.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Hàn Tiên Sinh Kính Bái

 

Tiên sinh cũng ngậm cười mát dạ

Nhiều bạn thơ hạ cố tới thăm

Tiếng lòng gửi tới tri âm

Cung đàn nức nở âm thầm rền vang

 

Hai mươi tám tuổi vàng dát ngọc

Bậc thiên tài bạc phước than ôi!

Ra đi nhắn nhủ đôi lời

Hằng Nga còn đó vạn đời thiên thu

 

Mây theo gió mịt mù sương phủ

Cõi tĩnh hằng lệ nhỏ sao băng

Ai về Vĩ Dạ thăm nàng

Áo em trắng quá bên hàng thông reo

 

Đời một kiếp đá đeo nặng nợ

Hận văn chương khắc sổ luân hồi

Đa tình thắp đĩa dầu vơi

Văn nhân thi sĩ đâu rồi trần ai

 

Vui cho trọn đêm dài đàn hạc

Dế giun sầu khúc nhạc bi ai

Lom khom tiều tụy hình hài

Bóng Hàn Mạc Tử thở dài canh thâu

 

Thơ đầy túi rượu bầu nốc cạn

Trán thanh cao lận đận khổ đau

Tháng năm mưa nắng dãi dầu

Phong Trần thường gọi bể dâu đoạn trường

 

Quên đi hết yêu thương cay đắng

Cõi người ta bạc trằng như vôi

Sắc tài danh vọng tả tơi

Trăm năm giấc mộng huyệt rơi bẽ bàng!

 

 viết tặng bạn thơ Phan Hòa thăm mộ Hàn Mạc Tử

1.6.2013 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen