Montag, 19. Oktober 2020

Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 3

 

Sợi Chỉ Tơ Hồng

 

Nước non non nước bốn phương

Đòi em làm nhạc xuân hương nõn nường

Điêu Thuyền dạo khúc Tuyên Vương

Tề công xao xuyến sông Tương thuở nào

 

Lâm Xuân Các giọt sương trào

Đêm nay đại yến má đào em xinh

Mơ duyên mộng đẹp trường đình

Đào Nguyên dẫn lối tâm tình đôi ta

 

Em làm rượu ngọt say sưa

Hơi men anh ủ cũng vưà nưả đêm

Tiên cô nũng nịu môi mềm

Trăng lên lững thững bên thềm bóng gieo

 

Tây Thi đứng đợi chân đèo

Trữ La đò vắng lá vèo theo chân

Chiêu Quân thổn thức đòi cơn

Tiền Đường ai khóc lệ tuôn gọi chồng

 

Hồn anh đến cưả thiên bồng

Hỏi trời sợi chỉ tơ hồng ai se!

Trần gian bao nỗi ê chề

Trán nhăn tư lự não nề thi nhân!

 

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Mơ Duyên

12.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Thương Nhớ U Hoài

 

Em đã vắng anh từ ngày đó

Dòng Hương Giang mây gió chơi xa

Cây đào buồn chẳng ra hoa

Vườn xuân hờ hững nhạt nhoà nắng mưa

 

Từ buổi ấy anh xa em mãi

Bóng trăng vàng tức tưởi ven sông

Cô liêu cồn cát mênh mông

Bơ vơ cánh nhạn tha phương u hoài

 

Trời xanh ngắt biển khơi biền biệt

Tiếng dương cầm bỗng bặt cung thương

Dường tan trong đám mù sương

Thoảng về làng mạc vấn vương sớm chiều

 

Đêm thanh vắng tiêu điều vóc liễu

Hàng cau gày dáng điệu đứng yên

Mây vàng ngơ ngẩn triền miên

Côn trùng tấu khúc ưu phiền sầu tư

 

Kể từ đó từng thu lá đổ

Ngóng anh về tầm tã mưa ngâu

Rêu phong lau lách chân cầu

Hoàng hôn ủ rũ bạc màu tuyết pha!

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Nhớ Nhung

2.11.2012 Lu Hà

 

 

 

Tình Anh Có Điên Không

 

Mới một thoáng mà sầu ly biệt

Hồn anh theo mải miết bóng đi

Nôn nao hương gió xuân thì

Bâng khuâng lưu luyến tìm gì bên em...

 

Thơ em cũng như miền trăng dậy

Sóng ái tình xô đẩy cát bờ

Lâng lâng mềm mại liễu tơ

Âm thầm nghe tiếng  gió ru dạt dào

 

Anh đã đọc nghẹn ngào tê tái

Ngàn kim châm buốt nhói da đau

Mê man cuồng dại âu sầu

Hồn thơ chan chưá ngập màu tím đen

 

Thơ ngậm cứng tiếng rên ảo não

Máu về tim điên đảo láng lai

Âm vang dội khắp trần ai

Oán hờn định mệnh tuyền đài vùi chôn

 

Em có nghe trào cơn sầu tủi

Tình anh điên hắt hủi cuồng say

Thẫn thờ lảm nhảm suốt ngày

Không gian van lạy đắng cay thất thường

 

Những ngày khổ con đường ngõ cụt

Mây lam chiều tất bật buồn trôi

Nhạc vàng rơi rụng tả tơi

Muà thu lơi lả thương đời hắt hiu

 

Anh đứng cách ngậm ngùi khoảng cách

Lặng nhìn trông thấy cảnh hoa cười

Lòng anh rung động bồi hồi

Mà hồn anh chết ở nơi cuối trời...!

 

thơ cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Lưu Luyến

6.9.2012 Lu Hà

 

 

 

Tôi Bị Say Nắng

 

Buổi hôm ấy ban mai ong đỏ

Hòn cù lao tiên nữ trắng phau

Hương thơm ngây ngất ngọt ngào

Áo xiêm nhuộm nắng hồng hào chưa khô

 

Sóng vỗ nhẹ hững hờ im ắng

Nàng giả đò như chẳng biết chi

Vi lô tiếng gió thầm thì

Say sưa hương vị ầm ì từ xa

 

Tôi mắc cỡ cũng vờ quay mặt

Mặt trời lên nóng rát làm sao

Ngất ngây cùng nắng thẫn thờ

Thơ như sắp vỡ tuôn trào láng lai

 

Mây gió chán ở đây lảng vảng

Nàng tiên cô buồn chẳng tránh tôi

Tôi toan hớp cả hương trời

Uớc mình thành cá đớp mồi trong khe

 

Trời càng nóng đê mê choáng váng

Hồn tôi say lạc mộng trời mây

Tình tôi chìm đắm nơi này

Gỡ ra không được vị cay nắng vàng...

 

cảm tác thơ lục bát cuả Hàn Mạc Tử: Say Nắng

7.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Tránh Hoài Mãi Sao

 

Tôi vẫn nhớ mà sao chẳng muốn

Thấy người tôi yêu nhuốm nắng chiều

Phập phồng mong đợi bao nhiêu

Đưa tay hứng gió hương Kiều thanh cao

 

Tôi thích nép mình vào cánh cưả

Nhìn dáng nàng chan chưá thướt tha

Bước đi ngượng nghịu mặn mà

Lâng lâng rạo rực bóng tà đắng tây

 

Có lần bỗng dâng đầy mạch máu

Người tôi yêu đôi má đỏ bừng

Ngoài kia sóng vỗ lưng chừng

Lá vàng theo gió ngập ngừng lại bay

 

Cũng có lúc men cay sầu tủi

Một mình tôi thui thủi cô liêu

Gặp nàng tôi giả bộ kiêu

Sá gì cô gái mĩ miều đáng yêu

 

Rồi hối hận liêu xiêu chuếnh choáng

Thấy người yêu thấp thoáng bên bờ

Nhẹ nhàng cởi tấm hoa đào

Vốc tay đáy nước dạt dào xôn xao

 

Tôi đâu muốn đoạ đầy thân xác

Lén nhìn theo từng bước Tiểu Kiều

Phải tôi hay mắc cỡ nhiều

Nõn nà sắc đẹp tiêu điều hoàng hôn...!

 

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Tôi Không Muốn Gặp

25.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Trọn Thề Cùng Trăng

 

Bưã ni sáng Ngân Hà vời vợi

Hỏi còn ai đắm đuối hơn ta

Thảnh thơi sông nước bao la

Lầu vàng cung quế nõn nà Hằng Nga

 

Lời tâm sự đậm đà ngào ngạt

Dòng sông Tương ngây ngất nao nao

Hồn ta lồng lộng lên cao

Trang Sinh hoá bướm động đào xem hoa

 

Đêm nay mới ngọc ngà tha thiết

Tình ni cô da diết trinh nguyên

Làm sao ngỏ ý tơ duyên

Phúc âm thánh thót hồn nhiên tỏ bày

 

Đã mấy bận đắm say chờ đợi

Áo mây hồng rười rượi trăng non

Sóng tình cuồn cuộn trào tuôn

Thơm tho gió nhẹ nụ hôn đầu muà

 

Muốn lên tận lầu hoa điện ngọc

Thoả ước mong men chuốc rượu cay

Thái Chân Ngọc Nữ vơi đầy

Phu thê kết bái ơ hay châu trần!

 

cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Đêm Trăng

11.10.2012 Lu Hà

 

 

 

Ưu Phiền Là Anh

 

Gió xuân rồi gió hạ về

Tình anh gởi gắm tràn trề hương quê

Mấy lần hồi hộp đê mê

Trên đường cái rộng thuả thuê dáng hình

 

Thướt tha yểu điệu cô mình

Trúc xinh xoã tóc bên đình bóng êm

Trăng ngà sóng sượt từng đêm

Hồn anh thơ thẩn nỗi niềm bao la

 

Thùy dương lả lướt mượt mà

Bên này  rặng liễu trông qua dạt dào

Vướng mùi sen ướp say mơ

Chao ôi da diết lờ mờ làn môi

 

Sóng lòng dồn dập chơi vơi

Thấy anh hoa nở nụ cười thắm duyên

Thời gian em lớn dần lên

Lòng riêng dấu hận ưu phiền là anh...

 

Yến oanh trêu tức trên cành

Hoàng hôn lầm lũi trời xanh ngậm sầu

Nắng mưa dầu dãi mãi đầu

Lá vàng rơi rụng chân cầu buồn trôi...!

 

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Âm Thầm

19.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen