Montag, 19. Oktober 2020

Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 2

 

Gái Xuân Quê

 

Xuân non cỏ biếc da trời thắm

Đôi má hồng au lúm đồng tiền

Em cười tươi tắn hồn nhiên

Khiến tôi mộng ước tơ duyên ưá thèm

 

Kể từ dạo tóc em bỏ trái

Đôi quả đào thương ái mắt em

Tim tôi xao xuyến êm đềm

Trăng vàng lay động bên thềm bóng Nga

 

Em càng lớn mặn mà duyên dáng

Lúc gặp tôi lúng liếng nôn nao

Lòng tôi rạo rực cồn cào

Ba em chưa nhận đám nào trầu cau

 

Ai hy vọng đào hoa chiếu mệnh

Đoạn trường tình cám cảnh nhân gian

Bi thương oan trái vô vàn

Làm sao thấu được cơ hàn khổ đau

 

Duyên phận bạc điã dầu hoen ố

Sợi chỉ hồng Nguyệt Lão bỏ rơi

Nào ngờ thân xác tả tơi

Hồn tôi tan nát ở nơi biển mù...!

 

cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Gái Quê

12.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Hồn Quê Lưu Luyến

 

Ngổn ngang thơ thẩn trăm bề

Trước sân trông ngóng nhạn về thăm quê

Mây hồng lang bạt não nề

Đồi thông ong bướm não nề xuân sang

 

Bâng khuâng dòng nước ngỡ ngàng

Bến sông sóng vỗ dở dang lỡ làng

Gió chiều dừng lại bên đàng

Ngàn lau nức nở bẽ bàng xót xa...

 

Cách nhau vạn dặm Hằng Nga

Nhớ chi một thuở mặn mà nôn nao

Nguyện thề cùng với trăng sao

Đắm say ngây ngất trôi vào hư không...

 

Điệu buồn cung bậc hơi sương

Côn trùng rên rỉ suối trong nưả vời

Khúc hờn chẳng nói nên lời

Lũy tre man mát xa xôi trập trùng

 

Dầu ai ôm mặt não nùng

Ngày xuân hờ hững lạnh lùng sơn khê

Cố quên tình cảm phu thê

Cỏ non sương điểm cành lê nhạt nhoà

 

Nhìn trời mây nước bao la

Bóng xuân tức tưởi chiều tà hoàng hôn

Phong trần dầu dãi nguồn cơn

Xa quê biền biệt nỗi buồn thiên thu...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Tình Quê

5.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Huyết Lệ Tuôn Rơi

 

Những giọt lệ tuôn rơi thành máu

Từ lòng tôi tầm tã theo dòng

Bao giờ tôi hết tơ vương

Tử thần đến đón thê lương não nùng

 

Bao giờ mặt nhật tang thương vỡ

Thành hơi sương huyết đỏ trần ai

Một mai tôi hết yêu vì

Khối lòng tôi cứng tưạ si giưã đời

 

Họ đã khóc cho tôi nức nở

Đất trời chưa thấm gió mưa đưa

Người đi một nưả lưa thưa

Nưả hồn tôi bỗng dư thưà chơi vơi

 

Tôi vẫn sống xa xôi buồn bã

Ai đã đem tôi thả vực sâu

Sao hoa phượng vĩ đẫm màu

Huyết tôi nhỏ xuống hạt châu nhạt nhoà?

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Những Giọt Lệ

5.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Loay Hoay Với Chàng

 

Lúc chàng ở rể em còn nhỏ

Thầy mẹ em đâu có tỏ bày

Ngây thơ em gọi là mày

Nhũ đào dần nhú ngất ngây sượng sùng

 

Chàng càng lớn lừng khừng lấn bấn

Má em hồng mấy bận thì thôi

Thấy em phụng phịu chàng cười

Hết đi lại đứng chàng ngồi thật xa

 

Rồi một buổi mẹ cha đi vắng

Vào trong buồng chàng thấy em nằm

Rờ tay quờ quặng âm thầm

Nhưng em chẳng ngượng ôm chầm cho quen

 

Toàn thân nóng em quên che đậy

Mắt nhắm nghiền cũng thấy hay hay

Kể từ dạo đó em say

Đêm nào em cũng loay hoay với chàng...

 

Em chẳng dạy và chàng chẳng học

Sách thánh hiền chàng đọc em nghe

Chúng mình tình nghiã phu thê

Trước sau thì cũng đê mê thành nghiền...

 

cảm tác từ thơ Hàn Mạc Tử: Sượng Sùng

8.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Lòng Tôi Hồi Hộp

 

Trăng vàng ẻo lả trên cành

Nôn nao cây liễu chịu đành uốn cong

Bóng hình mềm mại yêu thương

Chao ôi! Sóng soải giọt sương láng hồng

 

Lả lơi chờ đợi gió đông

Cỏ hoa ngây ngất thanh không mượt mà

Xôn xao một dải Ngân Hà

Trần ai hồi hộp la đà trời xanh

 

Vi lô dào dạt lênh đênh

Lâng lâng bóng nguyệt tênh hênh trần truồng

Khuân vàng đầy đặn nước trong

Lờ đờ cá lội theo dòng suối khe

 

Chập chờn nưả tỉnh nưả mê

Có chàng thi sĩ nằm đè lên trên

Phút giây khoái cảm triền miên

Hoang vu hiển lộ thiên nhiên một toà

 

Sinh ra trong cõi ta bà

Đêm nay biết được ai là Tiên Nga

Bồng lai  mộng ảo nhạt nhoà

Lang quân em đã xa nhà mấy hôm

 

Ngạt ngào thoang thoảng hương thơm

Hồn trinh thiếu nữ gió nồm thướt tha

Ái tình huyền diệu lướt qua

Tiếng gà eo óc nàng xa tôi rồi...!

 

cảm tác từ 3 khổ thơ 7 chữ cuả Hàn Mạc Tử: Bẽn Lẽn

7.10.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Phiêu Diêu Hồn Lạc

 

Hồn trinh dưới túp lều tranh

Trõng tre kẽo kẹt vén mành theo mây

Khép mền ủ kín thân gày

Hồn nhìn ngơ ngác đắng cay phũ phàng

 

Hồn theo lớp sóng triều dâng

Lênh đênh bồng đảo thiên đàng ghé thăm

Thái Chân Ngọc Nữ thì thầm

Khách trần theo ánh trăng rằm tới đây

 

Khổ đau nhưng vẫn cuồng say

Ôm đàn thánh thót vơi đầy nỉ non

Từng đêm thổn thức nguồn cơn

Long lanh giọt lệ nỗi buồn thiên thu

 

Mộng hồn gửi bến giang đầu

Áo em trắng quá nhịp cầu tơ duyên

Đây thôn Vĩ Dạ ưu phiền

Trúc xinh che mặt chữ điền kià ai?

 

Hàng cau nắng dãi u hoài

Phiêu diêu hồn lạc chơi vơi nưả vời

Hẹn nhau góc bể chân trời

Mảnh hồn u uất về nơi bến nào...?

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Hãy Đón Hồn Anh

2.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Thương Một Mảnh Hồn

Hàn Mạc Tử thiên thần bất diệt

Anh đi rồi biền biệt sầu thu

Hồn thơ ngây ngất sương mù

Đất trời Đà Lạt vi vu gió luà

Đời thi sĩ dãi dầu mưa nắng

Đám mây hồng bảng lảng cô liêu

Mộng Cầm bóng liễu xiêu xiêu

Thương người quân tử tiêu điều hoàng hôn...

 

Hồn thu mộng đòi cơn sóng vỗ

Bên túp lều lã chã mưa rơi
Vi lô lau lách rã rời
Côn trùng rên rỉ ma cười thâu đêm...

Lời tình thật êm đềm sông nước

Bao oán hờn lạc bước nơi đây
Ngậm ngùi dòng lệ đắng cay
Hàng hiên thánh thót vơi đầy năm canh...


Trăng đợi gió trên cành dương liễu
Tấm thân vàng yểu điệu sóng soài
Làn da mát rượi u hoài
Hằng Nga ẻo lả trần ai não nùng...

 

13.12.2012 Lu Hà

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen