Montag, 19. Oktober 2020

Lu Hà Và Hàn Mạc Tử Chùm 5

 

Lã Chã Châu

hoạ thơ tác giả vô danh: Lầu Xưa

 

Đất khách rưng rưng mắt đỏ ngầu

Bài thơ ai đó lạc từ đâu

Niềm đau trần thế hồn du tử

Khắc khoải sa bà mộng cảm sầu

Thi sĩ thương đau buồn cố quận

Giai nhân bi lụy hận tình sầu

Nửa già thế kỷ vầng trăng bạc

Vĩ Dạ lầu xưa lã chã châu

 

18.8.2014 Lu Hà

 

 

 

 

Ngàn Thu Ai Oán

 

Ngàn thu ai oán than ôi!

Nhớ thương cho nắm xương thôi một đời

Thân tàn ma dại đi rồi

Lá vàng cỏ uá rã rời thê lương

 

Hàng thông vi vút vấn vương

Ôm ngang lưng gió mùi hương lạnh lùng

Lênh đênh biển cả trập trùng

Tinh theo bọt nước não nùng biển khơi

 

Hồn trinh lạc cuối chân trời

Si mê cuồng dại về nơi bến nào

Dập dìu sóng vỗ xô bờ

Nhớ sao bải hoải chuyến đò trần gian

 

Bồi hồi ân ái giai nhân

Trúc mai một thuở muôn vàn khổ đau

Yến oanh lã chã canh thâu

Gối chăn tầm tã bể dâu đoạn trường

 

Muôn năm giữ một tấm lòng

Vi lô lau lách bên dòng sông Tương

Kià ai đàn khúc Tề vương

Tiền Đường ai khóc  thương chồng bi ai ?

 

Cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Muôn Năm Sầu Thảm

18.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Đà Lạt Huyền Sương

 

Thiêng liêng giây phút khởi đầu

Đêm trăng Đà Lạt nhuốm màu thiên thai

Huyền sương đắm đuối trần ai

Từ xa đón ý nguyệt đài phiêu diêu

 

Kiêu sa xin chớ nói nhiều

Hồ trong cá nước mĩ miều hò reo

Rung rinh gió thoảng trôi vèo

Lá thu bảng lảng chân đèo ngẩn ngơ

 

Bóng cô thục nữ như mơ

Hàng thông bờ liễu khát khao đợi chờ

Chữ yêu ai giải bằng thơ

Thực hư sao biết đôi bờ sông Ngân

 

Đất trời ngào ngạt non ngàn

Cả lòng tôi nưã muôn vàn thiết tha

Thẹn thùng là ả Hằng Nga

Thầm thì tiếng gọi trăng ngà nôn nao...

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Đà Lạt Trăng Mờ

17.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Hồn Được Giải Thoát

 

Ta há miệng cho hồn vang vọng

Trời thiêng liêng muôn trượng tầng mây

Mừng vui hư lãng cuồng say

Chìm trong sáng tối đêm ngày mênh mông

 

Nơi cảnh giới trầm hương vắng lạnh

Hồn ngẩn ngơ lóng lánh trăng sao

Gió gầm điạ chấn lao xao

Muôn vàn thể phách lao đao hãi hùng

 

Cả hơi hám thê lương thảm thiết

Hồn trơ vơ không biết về đâu

Cô đơn lạc lối âm u

Mê man bất tỉnh hồi lâu ngỡ ngàng

 

Rồi hoảng hốt nhập hàng tử khí

Vùng không gian tê tái hoang vu

Bùi ngùi rớm lệ sững sờ

Hồn ơi, phiêu bạt bao giờ thì thôi?

 

Hồn dãy duạ ra ngoài tâm não

Hết đau thương sa đoạ xác thân

Ngoài vòng trí tưởng nhân gian

Ngao du khắp nẻo đằng vân biển hồ

 

Xác ai hút hồn vào bấn loạn

Ngấm dần trong thân phận điêu tàn

Thở ra sương trắng nồng nàn

Cho sơn hà biết muôn vàn khí âm

 

Xác quằn quại nỗi niềm tan rưã

Chẳng buồn sao thiên hạ hững hờ

Hồn cười man dại dưới trời

Kêu rên hoảng loạn chơi vơi não nề

 

Hồn linh thiêng không hề chết lặng

Giải Ngân Hà sáng láng vô biên

Yêu thương một khối còn nguyên

Hồn lià khỏi xác ưu phiền lià tan

 

Hồn thoát khỏi thân tàn điên dại

Hồn ra đi chẳng đoái hoài chi

Vi vu thông trúc thầm thì

Bình an thượng lộ sơn khê dặm trường!

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử : Hồn Lià  Khỏi Xác16.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Linh Hồn Xa Lạ

 

Hồn ảo não lạy van tha thiết

Hồn thê lương bám diết tôi hoài

Đầy hương không dám ngậm cười

Mớm toàn ánh sáng bờ môi dãi dề

 

Tôi giả chết no nê vô hạn

Cười vang lên tủi hận mùi trăng

Thân gày phủ lớp bụi vàng

Hồn nhai ngấu nghiến bẽ bàng màu da

 

Thịt tê điếng u sầu rười rượi

Gió rợn rùng tới cõi vô biên

Tôi dìm hồn xuống vũng đen

Ánh trăng nhầy nhụa cơn điên hãi hùng

 

Hai chúng tôi não nùng thảm thiết

Rồi bay lên tới một hành tinh

Ngả nghiêng lăn lộn muôn hình

Gào lên rợn óc thất kinh Ngân Hà

 

Rồi lao xuống âm u điạ phủ

Hồn là ai tôi có nào hay

Dẫn hồn đi suốt đêm nay

Hồn càng mệt lả đoạ đầy xác tôi...!

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Hồn Là Ai

17.11.2012 Lu Hà

 

 

 

 

Một Chiều Cuối Thu

 

Luạ trời Chức Nữ như giăng

Bắc cầu ô thước cho chàng Ngưu Lang

Kià ai gánh tuyết nở nang

Da cừu mảnh áo nhẹ nhàng qua sông

 

Huyết son mấy thức mây hồng

Cô đơn ly biệt khói sương chập chờn

Quảng Hàn heo hắt cũng buồn

Trơ vơ bãi vắng tủi hờn xác xơ

 

Thu vàng nức nở cành khô

Một vì sao lạ phương mô cuối trời

Người thơ chưa thấy ra đời

Hồn trinh dưới tận đáy mồ thở than

 

Nét mây lướt mướt non ngàn

Sao không tô điểm muôn vàn bướm hoa

Hơi mưa lác đác nhạt nhoà

Là điềm thu báo Ngân Hà lụt to

 

Vi lô lau lách đôi bờ

Lao xao sóng vỗ mịt mờ gần xa

Hoàng hôn phủ bóng chiều tà

Côn trùng tấu nhạc bóng ma gọi hồn.

 

cảm tác khi đọc thơ Hàn Mạc Tử: Cuối Thu

17.11.2012 Lu Hà





Về Chơi Thôn Vĩ Đi Anh

viết tặng Vo Thilinh

 

 

Về chơi thôn Vĩ đi anh

Chần chừ chi nữa nắng hanh đợi chờ

Vườn ai mướt quá xôn xao

Bờ ao lõa xõa rì rào tóc tre

 

Bụi hồng muôn nẻo sơn khê

Phong ba một thuở trở về thăm quê

Gió theo dòng nước hương mê

Thuyền mô đợi bến giăng tê chờ người

 

Ở đây sương khói xa xôi

Buồn thiu nhân ảnh chơi vơi ngậm ngùi

Ngô đồng hiu hắt chôn vùi

Chim non chiêm chiếp lui cui sớm chiều

 

Trời tà gác núi tiêu điều

Bóng chàng thi sĩ cô liêu một mình

Trăng lên áo trắng mộng tình

Nôn nao rặng liễu trúc xinh hẹn hò

 

Bắp lay nương bãi điệp hồ

Hàng cau xao xuyến má đào trà khan

Côn trùng rên rỉ khóc than

Cảnh đời ly biệt trăng ngàn mờ soi…!

 

5.7.2013 Lu Hà

 

 

 

 

 

Mảnh Tình Trăng Yêu

cảm xúc  thơ Hàn Mạc Tử viết về trăng

 

Trăng lên trái chín mõm mòm

Hây hây hòn ngọc gió nồm thoảng bay

Xuân Hương Mặc Tử đắm say

Trường tình bi lụy vơi đầy năm canh

 

Trăng non vắt vẻo trên cành

Ai mua trăng chín tôi đành bán cho

Ô hay tôi chỉ gỉa đò

Trăng xuân chan chứa tôi mơ mộng hoài

 

Tình trăng trong cõi trần ai

Tôi lần từng chuỗi chương đài ngẩn ngơ

Hương trăng rặng liễu thẫn thờ

Hằng Nga ẻo lá nôn nao giọng tình

 

Yêu trăng từ thuở mới sinh

Trong nôi tiếng mẹ trúc xinh giếng đình

Hòn trăng là của riêng mình
Nỡ nào đem bán mảnh tình trăng yêu!

 

Chiều chiều bên bến Vân Kiều

Tóc mây lõa xõa mĩ miều hoàng hôn
Trăng vàng hờn giận đòi cơn
Tôi yêu trăng lắm thả hồn ra thơ.

viết tặng Kim Anh Lê

 

4.7.2013 Lu Hà 

 

 

 

 

Hàn Mạc Tử đã ra đi về thế giới vĩnh hằng 72 năm rồi. Linh hồn chàng thi sĩ trẻ trung này dù ở đâu, nơi chân trời cuối bể, hay đang đuà rỡn với các nàng tiên nga trên sông Hằng hay dưới suối vàng chắc cũng ngậm cười. Vì nửa già thế kỷ sau lại có một Lu Hà cảm thông cho nỗi đau bất hạnh và tài năng thi phú, trí tưởng tượng vô biên của anh để cảm tác ra thơ. Phần lớn những bài thơ hay của anh đã gây cho tôi một sự xúc động lớn thì tôi đã cảm tác rồi. Nếu có dịp đọc những bài thơ khác có thể tôi sẽ cảm tác tiếp để an ủi những con người và những linh hồn bất hạnh trên hành tinh này, có lẽ cũng hàng triệu người bệnh tật khổ hạnh như Hàn Mạc Tử mà họ không thể làm ra thơ để kể ra hết nỗi đau đớn của mình.

 

 





 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen